BREAKING NEWS

Blogger templates

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

Quần lại học đòi bắt chước áo

Tí là nhân viên mới của một công ty nhà nước nên suốt ngày cứ phải ngồi mốc mép ở phòng, chẳng dám lượn lờ như mấy “ma” cũ trong phòng. Tết thì đã cận kề, các anh chị em trong phòng cứ rộn ràng mua sắm, hạt dưa, hạt bí, mứt dừa, mứt sen,... nói chung là đủ cả.

Công việc giữa năm nên công việc không có gì đến hạn, đâm ra nhàn rỗi, vì vậy nhiều lúc Tí suýt ngủ gật trong giờ làm việc nhưng sợ bị soi nên Tí cũng chẳng dám tự nhiên. Vì thế Tí rất khâm phục các anh chị trong phòng, chẳng bao giờ thấy họ ngủ gật hoặc có biểu hiện buồn ngủ cả.

Và người mà Tí khâm phục nhất chính là sếp trưởng phòng, lúc nào Tí cũng thấy sếp tỉnh táo, chưa bao giờ thấy ngáp. Trưởng phòng của Tí thi thoảng lại thấy biến mất khỏi phòng mất cả buổi chiều. Nhiều hôm đã hết giờ làm cả tiếng mà Tí vẫn chưa thấy sếp quay lại, áo khoác thì vẫn vắt trên ghế bành. “Chắc anh ấy sẽ quay lại làm đêm ở công ty” - Tí thầm ngưỡng mộ sếp – “Người đâu mà tham công tiếc việc, giờ nhân viên nghỉ sếp vẫn miệt mài cày, thế mới là sếp chứ!”

Nhưng về sau Tí phát giác ra rằng, hóa ra không phải thế, sếp vắt áo khoác lên ghế chẳng qua chỉ để lòe mấy nhân viên yếu bóng vía và để đối phó với sếp tổng rằng là “tôi vừa ở đây, tôi sẽ quay lại sau ít phút”, nhưng thực chất sếp đã biến khỏi cơ quan từ đời tám hoánh nào rồi.

Vốn là người thông minh ham học hỏi nên Tí lập tức bắt chước ngay chiêu này của sếp, nhưng Tí nghĩ bụng: “Tuy mình bắt chước nhưng phải cần sáng tạo, không thể dập khuôn máy móc được...”.

Và ngay sau hôm đó, mỗi khi Tí trốn ra ngoài, mọi người trong phòng đều thấy trên ghế Tí vắt một cái... quần.

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

Lão Đồng Nát và chuyện lô tô lô đề

Lão Đồng Nát nhận được điện thoại của vợ, giục lão về mà nhận tiền đền bù ruộng đất đợt hai.

Lão nghe xong mà thấy trống trải trong lòng. Thế là lão từ nay chính thức trở thành nông dân không ruộng đất. Đợt một, người ta lấy hết bờ xôi, ruộng mật của đồng quê lão vào quy hoạch. Mỗi nhà nhận một cục tiền đền bù tướng, đổi đời. Nhà thì tậu xe, sắm sanh đồ đạc, nhà thì làm được ngôi nhà mới... Làng quê lão thay đổi nếp sống hẳn. Người ta không còn phải ra đồng nữa, vì ruộng đất giờ chỉ còn đầu thừa đuôi thẹo, người ta trồng nhì nhằng rau, mầu cho đỡ phí thôi. Còn thì chủ yếu là ở nhà tiêu tiền, chợ búa qua ngày. Các quán hàng mát xa, karaoke, quán nhậu thi nhau mọc lên.

Lão thì sau khi xây xong được ngôi nhà khá đẹp, mở cho vợ cái cửa hàng tạp hóa, xong là lão lại lên thành phố làm nghề thu gom ve chai như cũ. Giờ thì những đầu thừa, đuôi thẹo vào quy hoạch nốt. Nhưng lần này giá có cao hơn đợt đầu, cao thì cũng còn được mấy nữa đâu. Lão thầm nghĩ mà cứ thấy lòng thấp thỏm, trống trải...

Làng lão lại vào cuộc chuyển mình mới. Nhiều nhà tiêu hết tiền đợt một lâu rồi, đang bí, giờ lại có cục tiền mới, bắt đầu hồi sinh. Lão được thằng cháu họ mời sang uống rượu nhân dịp nó khai trương dịch vụ mới. Lão làm cái phong bì, đút tờ năm trăm ngàn vào rồi đến nhà nó. Khách mời cũng vài mâm, chủ yếu là người thân quen, họ hàng cả. Lão tưởng thằng cháu khai trương dịch vụ gì, hóa ra nó mở dịch vụ ghi Lô đề.

Lão bảo nó :

- Chú khuyên anh nghĩ lại đi, làm nghề cờ bạc này không bền đâu, chả sớm thì muộn cũng tan cửa, nát nhà thôi.

- Chú không biết gì cả, cháu làm dịch vụ Lô tô cho nhà nước cơ mà.

- Anh bịp ai chứ bịp thế nào được chú, tay nào cũng nói ghi lô tô cho nhà nước, nhưng toàn "Ôm" hết, tham mà, thế rồi chết không kịp ngáp.

Thằng cháu lão bảo :

- Các cụ đã dạy rồi :"Thứ nhất thả cá, thứ nhì gá bạc". Cháu ghi đề thuê cho nhà nước, coi như là gá bạc, kiếm lắm, chú cứ đợi đấy mà xem. Còn chú, theo cháu nghĩ, chú không cần phải lên phố mới làm nghề đồng nát được, chú cứ về nhà mà mua cũng không hết hàng, đấy đợt này người ta thay xe,thay đài, thay ti vi... hàng loạt chú có biết không?

Lão Đồng Nát cười méo mó :

- Không ngờ anh bây giờ lại tỏ ra thạo đời hơn cả chú rồi.

- Hậu sinh khả úy mà lỵ.

Lão Đồng Nát lấy phong bì ra đưa cho thằng cháu, nói :

- Thôi thì trời không chịu đất, thì đất phải chịu trời vậy, chú có tý chút gửi anh lấy may.

- Cháu không nhận tiền cho của bất cứ ai, làm nghề này nó thế. Không nhỡ về sau nhiều người thua hết tiền, lại đến kể lể này nọ, ớn lắm. Tốt nhất là chú dùng số tiền này mua mở hàng cho cháu một số.

- Chú từ xưa đến nay không cờ bạc, đây là do anh mời mở hàng cho anh, nên chú sẽ mua. Chú khuyên anh không nên làm nghề này, anh thì cương quyết không nghe, vậy thì có hai con không. Chú mua con" không không" năm trăm ngàn! Nên nhớ là có câu: "Cờ bạc đãi tay mới" đấy nhé.

Hầu như mọi người có mặt lúc ấy đều theo Lão Đồng Nát mà mua con "00", vì ai cũng nghĩ cho tiền thì hắn không nhận, thôi thì mua đại đi, âu cũng là một cách cho.

Ngay tối hôm ấy, thằng cháu lão bỏ nhà đi biệt tích luôn. Khốn nạn cho nó, hôm ấy đề về "00" thật. Số tiền nó phải trả cho người ta gấp ba lần số tiền nó vừa nhận được do đền bù đất.

Lão Đồng Nát thở dài: Đúng là hậu sinh khả... ố!

Theo DanViet

Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2015

Chuyện từ dạo Tết, giờ mới kể

Theo tinh thần của một số nhà chiêm tinh học thì người đầu tiên tôi cần gặp mặt trong năm mới này phải là người tuổi Mùi, cầm tinh con dê. Nếu được như vậy thì chắc chắn sẽ lấy được chồng, thậm chí còn được đề bạt phó phòng. Bao nhiêu năm nay sống vô thần, chẳng tin cái gì cả nên tình hình dậm chân tại chỗ. Năn nay tôi quyết định làm thử làm theo lời khuyên của thầy xem sao. Nếu trúng đậm sẽ hậu tạ thầy sau cũng chưa muộn.

Tôi mở danh sách cư dân trong khu tập thể ra nghiên cứu rất kỹ lưỡng, tổng số có 3 người tuổi Mùi, hai nam, một nữ. Hai nam tuổi Mùi thì kém lắm, một ông đạp xích lô, một ông chữa xe đạp ở đầu khu tập thể và đau hơn là cả 2 ông đều có tính bồ bịch. Ông đạp xách lô thì tí táy với bà bán dưa khú ngoài chợ, ông chữa xe đạp thì lằng nhằng với bà buôn mắm ngoài phố, thật chả ra thế nào.

Vậy là tôi quyết định loại 2 ông tuổi Mùi ra khỏi danh sách mời xông nhà, không còn lăn tăn gì hết. Còn lại chị tên là Bướm ở giữa khu có vẻ nền nã hơn cả. Chị Bướm không xinh đẹp nhưng có duyên, gia đình hạnh phúc, bà con trong khu tập thể ai cũng quý hóa chị Bướm, vậy là ngon rồi.

Tôi quyết định mời chị Bướm xông nhà vào lúc giao thừa cho sớm sủa, nếu để muộn sợ có ai đó vô tình vào trước thì gay. Tôi bí mật chuyện này mà không cho bố mẹ tôi biết.

Chị Bướm nhận lời vui vẻ, sẵn sàng sang xông nhà cho tôi. Chị này đượccái xởi lởi, ai nhờ gì cũng giúp nhiệt tình. Tôi chuẩn bị sẵn cái phong bì lì sì 1 triệu đồng, làm một mâm cỗ có gà luộc, bánh chưng xanh, thịt chân giò nấu măng, chai sâm panh… để chiêu đãi chị Bướm lấy may đầu năm.

Mọi chuyện chuẩn bị xong xuôi, năm mới đã tới. Đúng giao thừa, chị Bướm sang nhà tôi xông đất theo hợp đồng đã thỏa thuận với nhau. Tôi dọn đồ ăn, mở chai sâm panh, hai chị em cụng ly mừng xuân mới. Vui quá, mọi chuyện xuôi chèo mát mái, tôi đưa bao lì xì cho chị Bướm như kịch bản.

Lúc tiễn chị ra về, tôi mới phát biểu tri ân:

- Cám ơi chị nhé, năm nay em có người tuổi Mùi xông nhà thế này thì hên lắm rồi, cuối năm lấy được chồng em sẽ khao to.

Chị Bướm nghe vậy mới vội chữa lại:

- Ấy thì các cụ nhà chị làm khai sinh nhầm đấy, chứ thật ra là chị tuổi Ngọ, cầm tinh con ngựa cơ…

- Giời ơi giời…
 
Designed By OddThemes & Distributd By Blogger Templates