BREAKING NEWS

Blogger templates

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Mẹo cá độ 1 ăn 10, chắc chắn thắng

Một người đàn ông sắp sửa bước vào quán bar thì có một con chó đi đến và nói: "Này ông! Muốn kiếm tiền không?".
Người đàn ông không tin được, một con chó biết nói! Anh ta hỏi con chó:
- Mày đang nói thật sự đấy à?
- Vâng - con chó đáp - thế nên hãy mang tôi vào trong quán, tỏ ra tôi là con chó của ông, và cược với mọi người là tôi có thể nói.
Thế là người đàn ông liền mang con chó vào quán, thông báo rằng con chó của anh ta có thể nói, và tất nhiên là chả có ai tin cả. Việc cá cược diễn ra và khi đã có rất nhiều tiền trên bàn, người đàn ông bắt con chó nói. Không có gì cả.
Anh ta la lên:
- Này! Tao vừa mới cược 4000 đô la! Nói cái gì đi chứ!
Con chó chỉ ngồi đây ve vẩy tai. Người đàn ông phải trả hết tiền, và rời quán bar trong tiếng cười của các khách hàng.
Khi đã ra ngoài, anh ta chộp lấy con chó:
- Mẹ kiếp! Mày làm tao tốn biết bao tiền. Sao mày lại làm thế?
Con chó đáp:
- Bởi vì khi ngày mai chúng ta quay lại để cá, chúng ta sẽ cá mười ăn một!

*
* *

Đêm đêm, tôi vẫn làm chuyện đó theo bản năng
Sinh ra trên đời này thật là lạ kỳ, chuyện muốn làm thì không được làm, chuyện không muốn làm vẫn cứ phải làm. Ví dụ như tôi, hàng đêm vẫn phải hùng hục làm chuyện đó theo bản năng.
Sau mỗi lần “xong việc”, mồ hôi lại túa ra dầm dề, mắt ngây dại đờ đẫn, nhưng trong người vẫn thấy còn thấy ham hố lắm. Muốn làm nữa, làm cả đêm mà không chán.
Như một bản năng, có người uống rượu xong muốn đánh nhau, có người say rồi thì khóc hu hu, có người lại trở thành triết gia về những điều mà ngay cả “triết gia xịn” cũng không thể hiểu nổi... Tôi không ham uống rượu nhiều, nhưng chút xíu rượu vào là tôi chỉ ham thích làm mỗi việc ấy, bản năng ấy có lẽ sẽ theo tôi đến hết cuộc đời.
Sau những lần như vậy, điều tôi day dứt nhất là đứa con của mình sau này sẽ thế nào? Có được xã hội chấp nhận không? Nó lưu lạc về đâu và thậm chí là sẽ trở thành... con ai?
Tuy nhiên, vượt qua tất cả những điều đó, tôi vẫn phải làm điều không thể không làm.
Vẫn biết như vậy là khổ, vẫn biết không phải gã đàn ông nào sinh ra cũng có cái bản năng “quái đản” này, nhưng có phải trên đời ai cũng giống ai đâu. Ấy thế nên, đêm nay, đêm mai và đêm nào còn chút sức lực thì tôi vẫn còn “chiến đấu”.
Mà nói thật, nhìn những “đứa con tinh thần” của mình chào đời, tôi cũng lấy làm hãnh diện lắm. Nên hàng đêm vẫn cứ mồ hôi nhễ nhại cắm mặt vào màn hình mà... nghĩ truyện cười!

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

Màn ảo thuật cực kỳ bí ẩn và đáng sợ @@!

Màn ảo thuật cực kỳ bí ẩn và đáng sợ @@!


Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Tin vịt: Lời chúc gây sốc nhất 20-11

Những tin vịt độc đáo nhất từ những chuyện "như thật" trong ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11.
Lời chúc mất vui
Nhân ngày nhà giáo VN 20-11, một vị đại diện phụ huynh lớp 12, trường THPT nọ đã nhỡ mồm phát biểu như sau: “Kính chúc các thầy cô giáo luôn khỏe mạnh, dạy tốt, đào tạo ra những trò ngoan, học giỏi. Chúc các em học sinh cả lớp năm tới thi đại học đạt kết quả cao, ai cũng trở thành kỹ sư, bác sỹ, tệ lắm cũng trở thành… giáo viên”!!!

*
* *

Thật thà
Mới ngày 15/11, trò Tèo học sinh lớp 6 đã bảo mẹ đi mua quà tặng cô giáo. Mẹ Tèo vô cùng ngạc nhiên hỏi: “Sao tặng cô sớm vậy con?”. Trò Tèo đáp: “Dạ, tại cô con bảo, em nào có tặng quà gì cho cô thì nên tặng sớm để thằng Tôm con cô còn kịp mang đi tặng cho thầy cô giáo của nó nữa ạ!”

*
* *

Tặng hoa cho cô giáo kiểu độc đáo nhất
Cô giáo tiểu học Lê Chi ở Yên Phong kể lại một câu chuyện rất hài hước về ngày 20-11 của cô: “Hôm đó đang đứng lơ ngơ ở sân trường thì bất chợt một em học sinh lớp khác tặng hoa theo kiểu không thấy cô giáo mình thì tặng tạm cô khác vậy. Tuy nhiên mình vẫn nhận, thậm chí còn cảm thấy vui vui. Ai ngờ đâu, một lát sau cô giáo của em học sinh đó đến, thế là nó chạy ra chỗ mình đòi lại bông hoa vừa tặng, khiến các thầy cô xung quanh không nhịn được cười vì thấy đúng chất trẻ con…”.

*
* *

Tấm gương xấu cho con
Cô giáo Thu Hằng ở dạy ở trường Tiểu học của quận Hoàng Mai, Hà Nội kể một câu chuyện bi hài về học trò của mình: Hôm đó, trong lớp cô có một học sinh không chép bài. Cô bắt em đó về nhà làm bản kiểm điểm và xin chữ của bố mẹ. Bỗng dưng em này xin cô một chiếc phong bì. Quá ngạc nhiên cô hỏi lý do, thì em học sinh này nói: “Tại ở nhà em toàn nghe bố em nói với mẹ: Thời buổi này phải có phong bì thì tôi mới ký!”. Thì ra bố em học sinh đó là một vị quan chức.

*
* *

Con vật lạ!
Bài văn của một học sinh tiểu học kể về tình yêu thương động vật của mình: “Nhà em ai cũng yêu động vật, em thì yêu mèo, chị em yêu chó. Còn bố em thì yêu một con hồ ly tinh ở cùng công ty, mẹ em thường bảo thế!”
 
Designed By OddThemes & Distributd By Blogger Templates