BREAKING NEWS

Blogger templates

Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2014

Truyện Anh dập vỡ mật em rồi

Bây giờ chẳng nhớ bị mất trinh khi nào, hình như cái lần thằng bắt ếch ở đầm làng đè mình ra thì phải.
1. Mình nhận lời yêu, tâm hồn trĩu nặng như đeo đá. Bao nhiều lần nhận lời yêu nhẹ như lông hồng, qua rồi cái thời nông nổi. Bao nhiêu gã trai đã lừa bởi chữ yêu, ừ thì cho chúng mày lừa, được mấy choác. Lần này thì khác nhé, con bé nhà quê ơi, mày đã băm mấy nhát rồi, khóe mắt xuất hiện một lằn nhăn. Về quê đã phải nghe bài ca quen thuộc của mẹ già: “Ế đến nơi rồi con ơi, đừng làm bà tổ cô trong nhà này nhé. Cấm chỉ!”.

2. Vậy là mình đã đúng, nhận yêu lần cuối cần phải thận trọng. Trượt đợt này coi như ế chồng vĩnh viễn, những thằng khờ chết tiệt đâu hết rồi không biết, thằng yêu mình có lẽ còn sót lại từ thời tiền sử. Lạ nhỉ, hình như Thánh, Phật giúp đỡ hay sao mà thằng gà mờ đẹp trai thế này lại yêu mình chứ! Kiếp trước chắc các cụ hay cứu người nguy nan? Chuyến này thì các bác các mợ cứ là lác mắt ra nhá, gái già mấy nhát băm lấy chồng hoàng tráng, bão sắp về quê rồi, bọn đàn em sắp ngất hết rồi. Các em ơi đừng có ngất, đời người đàn bà lạ lắm… Hãy chờ đi, số phận không bị hẩm đâu.

3. Sắp tới ngày cưới. Chết tiệt thật, thằng người yêu lại tò mò rằng thì “em còn trinh không” mới bỏ mẹ chứ. Giời ạ, sao thời đại tên lửa vượt đại châu từ Nga bay sang Mỹ mấy có mấy phút đồng hồ mà nó lại quan trọng cái trinh đàn bà làm gì chứ? Chết mình rồi, bây giờ cũng chẳng nhớ bị mất trinh khi nào. Hình như cái lần thằng bắt ếch ở đầm làng đè mình ra thì phải. Hồi đó mới mười mấy tuổi, cứ nghĩ cái trinh chẳng giá trị gì, bây giờ biết bán được mấy cây vàng mới tiếc chứ. Phụ mẫu cho cả một đống tiền thì lại đem vứt đi, đãi thằng bắt ếch, ngu hơn chó!

4. Đến ngày cưới rồi. Giờ thoát ế chồng sắp điểm. Chết thật rồi. Đi vá trinh thì nó bảo rỗng như hang cua, không vá được nữa, nhục thế là cùng. Thôi đành cầu cứu mẹ vậy. Mẹ là thiên thần của đời con, mẹ đã cứu con bao nhiêu lần thoát hiểm, lần này liệu có cứu được con không, quả cuối cùng con nhờ đấy. Mẹ điện lên: “Yên tâm đi, mẹ có cách”.

5. Đêm tân hôn mẹ đưa cho mình lọ mực đỏ, bảo: “Động phòng thì đổ lọ mực này xuống tấm vải trắng dưới mông!”.

Mình làm như lời mẹ dặn. Xong việc, gã chồng bật đèn lên. Chết rồi sao lại xanh lè thế này. Mẹ đưa nhầm lọ mực xanh rồi, chết con rồi mẹ ơi. May mình nhanh trí, vội gào lên thảm thiết:

- Anh ơi là anh. Anh dập mạnh quá làm vỡ mật em rồi… Thấy không, xanh lè à…

Gã chồng sợ tái mặt, ôm lấy mình an ủi:

-Thương, anh thương nào… Lần sau anh sẽ khẽ thôi…

Thế là mình thoát hiểm!

Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014

Biết ơn loài vật



Ở một trường nữ sinh, các cô gái đang nghe một giáo sư già giảng bài. Giáo sư nói:

- Thưa các cô, nói chung, giới đàn bà cần phải luôn tỏ lòng biết ơn các loài vật!

- Thưa giáo sư, vì sao ạ? Một cô đứng lên hỏi.

- Bởi vì, như các cô biết, các loài thú cho các cô bộ lông để làm áo khoác. Những con ốc con sò ở biển trở thành đồ trang sức của các cô. Loài cá sấu cho các cô bộ da để làm túi xách!

- Thôi, thôi, chúng em rõ rồi ạ! Một cô kêu lên.

- Chưa đủ đâu, Giáo sư nói tiếp. Còn điều này quan trọng nhất: Có một lũ lừa luôn làm ra tiền để các cô tiêu!

Mới vào nghề












Một hướng dẫn viên du lịch mới vào nghề, đi với khách trong công viên, đi qua nhà thờ Đức Bà khách hỏi:

- Chỗ này tên là gì vậy?

Cô hướng dẫn toát mồ hôi không biết Nhà Thờ Đức Bà tên tiếng Anh là gì? Nàng trả lời đại:

- Jesu die here

Nghe xong khách choáng váng. Lát sau đi qua Bảo tàng chứng tích chiến tranh, ông khách lại hỏi.

- America and Việt Nam pằng pằng. people die here.

Nghe xong khách há hốc mồm: - Oh my god.

Lát sau đi ngang qua bệnh viện Từ Dũ, khách hỏi tiếp.

- Men and Women, Pằng pằng. Baby born here.

Khách ngất xỉu @@

Lái xe theo biển báo



Ba bà cụ đang đi dạo bằng xe hơi với tốc độ 20 km/giờ trên xa lộ cao tốc. Một viên cảnh sát ra lệnh cho xe dừng lại và hỏi bà tóc vàng:

- Tại sao bà cụ lái xe quá chậm? Đây là đường cao tốc mà.

- Đây chính là tốc độ quy định cơ mà? Tôi nhìn thấy số đó trên tấm biển kia kìa!

- Đấy không phải là biển quy định về tốc độ, mà là số của con đường. Hiện giờ bà đang ở trên đường số 20.

Viên cảnh sát ghé mắt nhìn phía băng ghế đằng sau và thấy hai bà cụ khác mặt mày tái mét, còn đang run rẩy. Anh ta hỏi tại sao, cụ bà tóc vàng trả lời tỉnh bơ:

- Bởi vì chúng tôi vừa ra khỏi “đường số 340″.

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

Gã buôn trinh tiết Hoa hậu

Thế là con gái bà đoạt vương miện ở một cuộc thi hoa hậu. Bõ đồng tiền bát gạo bà bỏ ra đầu tư.
Bà nghĩ lại mà mát ruột mát gan. Người ta lĩnh tiền đền bù ruộng đất thì nào là mua sắm, tiệc tùng, du lịch thỏa thích. Riêng bà nghĩ ngay đến tương lai của con gái. Xem ti vi bà thấy các cô chân dài, người mẫu, diễn viên mà ao ước giá con gái mình cũng được thế kia. Vậy là khi thời cơ đến bà tiến hành ngay. Bà thuê thày, thuê thợ trên thành phố dạy con bà cách ăn cách mặc, cách đi đứng, nói năng. Dạy cho nó cách để đi thi người đẹp. Bà biết nếu con gái bà vào đời bằng vương miện của các cuộc thi người đẹp thì sẽ danh giá, cao giá lắm.

Chỉ tội cho thằng người yêu con gái bà. Từ hôm con gái bà đoạt vương miện hoa hậu, bà cấm không cho nó đến gần, với lý do cực kỳ dễ giải thích đó là: Con gái bà đã có bước đại nhảy vọt trong cuộc đời, còn nó vẫn là thằng tập sự lái xe tắc xi.

Đã bắt đầu có những lời mời gọi của những nơi có nhu cầu tuyển dụng người đẹp. Mẹ con bà vẫn đang lâng lâng trong hạnh phúc nên kén chọn kỹ lắm, vẫn chưa lời mời gọi nào được chính thức trả lời. Bỗng có một thiếu gia trên phố huyện về đặt vấn đề:

- Cháu xin được đi chơi với em một đêm với giá em nặng bao nhiêu cân, cháu sẽ chồng đủ từng ấy cân tiền.

Bà nghĩ: Ái chà thằng này chịu chơi, chịu chi đây. Một đêm mà dám chi năm mươi mốt cân tiền cơ à (vì con gái bà nặng năm mốt cân). Cát xê đầu đời của con gái bà cũng cao đấy chứ. Bà duyệt.

Thiếu gia khệ nệ vác bao tải tiền vứt vào nhà bà và ôm con gái bà lên xe đi luôn.

Bà hả hê nhìn chiếc xe đỏ bụi đường lao vút đi chở con gái bà bắt đầu vào các "mỏ vàng".

Bà quay vào nhà bảo chồng mang cân ra cân lại tiền xem có đủ không. Ông chồng hô: chỉ có năm mươi cân thôi bà ạ. Bà bảo: Đúng rồi, vì tôi bớt cho nó một cân đấy. Rồi hai vợ chồng đóng cửa lại và đổ tiền ra để đếm.

Cả bao tiền đổ ra, toàn các cục mệnh giá 200 đồng, ước chừng độ trên dưới chục triệu chứ là bao. Trời ơi, trinh tiết cô hoa hậu con gái bà giá có thế này thôi ư? Bà gào lên.

Thấy máu bà dồn lên mặt, tay nắm chặt còn hai hàm răng bà nghiến ken két, chồng bà lay lay vai bà khẽ nói:

 - Toàn tờ hai trăm đồng, mà lại còn là... tiền âm phủ bà ạ!

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

Chuyện tình nàng Tôm Tít

Nếu như “chuyện tình nàng trinh nữ tên Thi” là bài hát sâu lắng, “chuyện tình nàng tiên cá” là bộ phim lãng mạn... thì chuyện tình nàng Tôm Tít lại là câu chuyện rất ồn ào, đủ để anh em Thông Tấn Thôn khai tác tin tức... tẹt ga!!!
Chuyện rằng ngày xửa ngày xưa, ở dưới thủy cung...

Tôm Tít, hay còn gọi là Tôm tích, là loại tôm rất ngon, ai cũng thích. Xã hội càng phát triển thì số người có điều kiện hưởng thụ càng nhiều, vì thế mà Tôm Tít ngày càng có giá. Vì được  nhiều người săn đón nên nàng sớm được đẩy lên hàng “sao” trong giới... “hải sản”.

Như một quy luật tất yếu, phàm đã là sao thì bạn tình cũng phải thuộc hàng sao. Tôm Tít cũng không ngoại lệ. Nàng đã yêu Bào ngư, một anh chàng vừa đẹp mã, vừa dòng giống nhà có điều kiện, nói chung là cũng thuộc hàng... đặc sản.

Cặp đôi Tôm Tít - Bào ngư một thời được giới hải sản phong là cặp đôi hoàn hảo, trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa... khiến nhiều kẻ xấu bụng tị nạnh ra mặt. Mối tình lãng mạn ấy cứ kéo dài cho đến một ngày thủy cung dậy sóng, muôn loài cùng té ngửa khi biết họ đã tan vỡ theo một kiểu tan vỡ đậm chất ngôi sao.

Đầu tiên là anh chàng Bào ngư ngoi lên mặt nước (hay còn gọi là phây- face) tố cáo bạn tình Tôm Tít tham vật chất và xúc phạm dòng giống nhà mình. Bào ngư than vãn rằng chỉ trong mấy “tuần chay” cưa cẩm mà tốn những 200 vỏ sò (đơn vị ngân lượng khủng dưới thủy cung thời bấy giờ). Anh chàng kết luận rằng  yêu Tôm Tít là một sai lầm nghiêm trọng (tuyên bố này khiến không ít kẻ nóng mắt, vì họ đang thèm còn chưa được).

Câu chuyện của Bào ngư đã khuấy động mặt nước, khiến thủy cung dậy sóng và giới hải sản chao đảo. Kẻ thì bất ngờ đến té ghế vì xưa  nay Tôm Tít trong mắt họ là một hình ảnh hiền lành trong trẻo đến thánh thiện. Bên cạnh đó lại có không ít đứa muốn sặc nước, nghi ngờ Bào ngư, rằng việc nộp “tình phí” là do chàng tự nguyện, có ai đòi hỏi đâu? Số ngân lượng này là chàng thích chơi trội, thiết đãi cả đám ăn chơi chứ có cho Tôm Tít đâu? Báo cáo chi tiết như thế chả khác nào “không yêu đòi quà” vision 2.0.

Như để làm tăng tính thuyết phục, họ hàng nhà Bào ngư lại lên mặt nước kể lể thêm về việc Tôm Tít ghê gớm, thô lỗ, ghen tuông lung tung... Trước những chứng cứ có vẻ thuyết phục, thiên hạ bắt đầu thấy ngán ngẩm cho nàng Tôm nhỏ nhắn xinh xắn dễ thương ấy mà cũng... bật tanh tách như mấy bà hàng tôm hàng cá.

Nàng Tôm Tít vẫn im lặng mặc dù sóng gió cứ cuộn lên từng đợt. Như cảm thương trước sự yếu đuối, nhẫn nhục của nàng, bạn bè nàng không thể ngồi yên nhìn nàng bị bắt nạt. Những nàng cua, nàng ghẹ bắt đầu lên tiếng bênh vực bạn bằng cách tô cáo ngược lại Bào ngư. Trong những lời lẽ tố cáo ấy thì Bào ngư hiện nguyên hình là anh chàng trăng hoa, hành xử thô lỗ và ăn nói tục tĩu với bạn tình Tôm Tít.

Chưa ai kiểm chứng được những lời tố cáo thật giả đến đâu, chỉ biết rằng họ đã chính thức tan vỡ theo cách rất đáng quên. Dư luận sau một hồi sóng gió thì lại thêm một nỗi ngán ngẩm cho chuyện “mèo mả gà đồng” trong giới “hải sản”.

Còn về phía Tôm Tít. Nàng vốn được “người săn kẻ đón”, là niềm khao khát của muôn loài, ấy vậy mà cuối cùng bị chính bạn tình phụ bạc. Có ý kiến cho rằng, nếu nàng tỉnh táo, biết lựa chọn thì cuộc đời nàng đã sướng. Có ý kiến khác lại cho rằng, chính vì nàng có khiếm khuyết về tâm hồn nên mới gánh chịu hậu quả. “Nếu” cũng chỉ là “nếu”, thực tế thì nàng Tôm Tít đã chịu tủi nhục trong tình yêu. Nghe đâu, vì quá đau buồn, nàng đã chết đi và hóa thành một Hót-gơ.

Từ đó, câu chuyện tình nàng Tôm Tít được lưu truyền trong dân gian như một sự tiếc nuối về một cái đẹp chưa hoàn thiện. Đồng thời, sau này người đời cũng rút ra bài học cho những hót-gơ, hót-boi rằng yêu đương là chuyện riêng cá nhân, đừng mang lên phây mà kể lể với xã hội, kẻo không “chết” vì tình thì cũng “chết” vì bị... ném đá.

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

Hi vọng


Hai chú bò đực tình cờ gặp nhau trên đường. Chú bò Giôhan thì béo tròn. Còn chú bò Ali thì gầy trơ xương. Giôhan thương bạn liền hỏi:

- Ali, vì sao anh đến nông nỗi này? Chắc chủ bắt làm việc nhiều quá phải không?

Ali rơm rớm nước mắt:

- Đúng thế, Giôhan ạ. Lại con cho ăn ít nữa chứ!

- Sao anh không bỏ sang ở với tôi? Ông chủ tôi tốt lắm!

- Mình cũng muốn. Nhưng lúc này chưa thể được!

- Anh còn vướng việc gì?

- Chuyện thế này, ông chủ tớ có một cô gái rất xinh đẹp nhưng lại rất ngu đần!

- Anh định ở lại để dạy cho cô ta thông minh lên sao?

- Không, ý định đó để sau. Anh biết không, ông chủ thường mắng cô con gái mình: “Mày ngu như bò ấy, tao sẽ gả mày cho con Ali kia!”.

- Hay đấy! Thế ông chủ đã gả chưa?

- Chưa! Nhưng tớ đang hi vọng!
 
 
 

Thằng đà điểu khốn nạn


Nông trại xôn xao vì những lời bàn tán, khen ngợi:

- Chị gà mái mơ vừa đẻ được một quả trứng nặng đến hơn 1 kg…

- Vỏ trứng bóng và dày đến nỗi có thể cưa đôi làm bát tô đựng canh…

Các phóng viên báo chí, truyền hình từ khắp nơi nô nức đến phỏng vấn và lia lịa ghi chép để đăng tin giật gân này…

Một phóng viên kéo gà trống – chồng của mái mơ ra và hỏi:

- Ông đánh giá gì về sự kiện trọng đại này?

- Miễn bình luận!

- Ông có dự định lặp lại kỳ tích này không?

- Không!

- Vậy ông có dự định gì cho thời gian sắp tới?

- Tôi sẽ thiến thằng đà điểu khốn nạn.




Rõ như lòng bàn tay


Khi Vova 25 tuổi, trong một lần sang Việt Nam du lịch, Vova gọi taxi, chui vào xe, thấy chú lái trẻ măng:
Chú lái: anh đi đâu ạ?
Vova   : Cho anh lên phố cổ, chú biết đường lên đó chứ?
Chú lái : Dạ, rõ như lòng bàn tay ạ …
Vova   : Vậy tốt rồi, cho anh lên Hàng Buồm …

Chú lái : … dạ … chỗ đó là chỗ nào anh nhỉ ?
Vova   : Ơ, vậy mà chú kêu là rõ như lòng bàn tay …
Chú lái : Dạ vâng, nhưng mà em cũng có biết rõ lòng bàn tay em có những đường nào đâu ạ? Thế anh có biết đường lên Hàng Buồm không ạ?
Vova   : Rõ như lòng bàn tay luôn …
Chú lái : … Vậy thôi, để em hỏi tổng đài ạ …

​Ở giữa hai chân

Một hôm cô giáo bảo Vôva bê hộ 1 tập vở chính tả đi từ ban giám hiệu lên phòng học để trả các bạn, Vô va đi sau nhưng vì vướng tập vở ko nhìn đươc phía trước cho nên nó cứ đâm sầm phải cô giáo mấy lần, đến chỗ gầm cầu thang thì đứng lại và nó cứ vặn vẹo cả người. Cô giáo thấy vậy liền hỏi.

- Vôva em sao vậy, cô giúp được ko?
- Em bị ngứa ạh
- Em ngứa ở chỗ nào cô gãi giúp cho
- Em….
- Sao vậy cứ nói đi….
- Em bị ngứa ở giữa…giữa…2 chân ạ

Cô giáo đỏ mặt và mắng Vova láo

Vova nghĩ đầu gối mình có cái gì nhỉ?

Đĩa đậu phộng


Boris rủ bạn Vova đến thăm bà ngoại. Bà nhờ Boris sửa vòi nước trong bếp. Vova ngồi ngoài phòng khách chờ, tranh thủ nhấm nháp hết đĩa đậu phộng để trên bàn. Khi cùng bạn ra về, Vova cảm ơn bà và phân bua:

- Cháu cảm ơn bà về đĩa đậu phộng. Cháu đã lỡ ăn hết không chừa lại một hạt nào cho bà.

- Không sao, lúc trước nó còn là đĩa chocolate cơ đấy! Vì không có răng, nên bà đã mút hết lớp vỏ chocolate bao quanh hạt đậu phộng rồi.

- Vova: Oẹ!!!!


Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Phụ nữ thường hiểu nhau đến tận chân lông mày

Các chàng trai thường nhìn thấy "tình yêu sét đánh", nhưng các bà mẹ chỉ thấy tình yêu... trời đánh!
Hắn là con độc của một nhà rất giàu. Hắn học hành giỏi giang, làm việc chăm chỉ, có điều hắn nhát gái, cho nên ở tuổi "băm" rồi mà hắn vẫn chưa có mảnh tình vắt vai, chưa biết cổ tay con gái mềm, cứng, nóng, lạnh thế nào.

Bố mẹ cũng giục lấy vợ ghê lắm nhưng hắn chỉ ừ hử lảng tránh. Thế rồi nàng xuất hiện, như quà tặng bất ngờ của số phận (hắn nghĩ như thế). Tối ấy dự sinh nhật một ông bạn, hắn gặp nàng chỉ qua vài câu giới thiệu đưa đẩy của anh bạn chủ cuộc vui. Vậy là bao rụt rè, nhút nhát vốn có từ xưa của hắn bỗng tiêu tan hết. Hắn hoạt bát hẳn lên, nói cười cực kì hóm hỉnh, khiến mọi người phải sửng sốt. Một ông bạn nói vui:

- Thằng này hôm nay gở chết hay sao ấy?

- Ừ, đúng là nó chết mê chết mệt vì tình. Một thứ mà người ta gọi là tình yêu sét đánh ấy mà - Một ông bạn khác đế vào.

Nàng cũng chẳng che giấu cảm xúc của mình khi ở bên hắn. Hai người cứ như là đã biết nhau, yêu nhau từ lâu lắm rồi.

Những ngày tiếp theo nàng như đám mây vây quanh, bao bọc hắn, dạy hắn những bài học vỡ lòng của sự lãng mạn, đến những cái va chạm, những nụ hôn cháy bỏng của ái tình. Hắn như lạc vào cõi tiên, như sống trên thiên đường. Hắn nói với thằng bạn thân:

- Tao biết yêu và được yêu như thế này thì tao đã yêu từ lúc mười ba chứ chả dại gì mà để đến ba mốt tuổi mới yêu thế này.

Thiên đường của hắn tồn tại được một tuần thì nàng mất tích. Hắn cuồng lên đi tìm nàng. Mọi nguồn thông tin về nàng bị biến mất đột ngột. Kể cả ông bạn đã giới thiệu nàng với hắn cũng bó tay vì không có số điện thoại mới của nàng, cũng chả biết nàng ở đâu. Hắn như kẻ mất hồn, bỏ làm, bỏ ăn.

Tối hôm ấy, mẹ hắn không chịu nổi thái độ tiêu cực của hắn bèn gọi hắn vào phòng và nói:

- Là con trai con hãy cứng rắn lên, hãy tỉnh táo trong cả tình yêu con ạ. Con bé ấy không thể làm dâu con nhà ta được, con đừng tiếc, nó không xứng đáng...

- Sao mẹ lại nói thế, mẹ biết gì về cô ta mà mẹ cay nghiệt thế?

- Con mới quen nó được một tuần đúng không?

- Vâng, dù chỉ một tuần, nhưng tìm thấy cô ấy con vẫn xin bố mẹ cho con cưới luôn.

- Để mẹ nói con nghe: Mẹ đã gặp riêng nó và nói: Lý do gì mà cháu định biến nhà bác thành tổ tò vò? Nó bảo bác nói gì cháu không hiểu? Mẹ bảo thôi cháu đừng giả nai nữa, cháu biết chuyện con nhện đẻ con vào tổ tò vò bắt tò vò nuôi rồi chứ gì? Tại sao cháu mê hoặc con trai bác, nhìn chân lông mày và yết hầu của cháu bác biết cháu đã có thai phải được mười tuần rồi. Nó bảo mẹ: Thứ nhất cháu không mê hoặc con trai bác mà là anh ấy mê hoặc cháu. Thứ hai là bác bảo cháu đã có thai được mười tuần là không chính xác...

- Đấy, mẹ thấy chưa?

- Rồi, thấy rõ lắm, vì nó nói: Cháu mới có thai được có tám tuần thôi. Nói rồi nó ngoe nguẩy bỏ đi.
 
Designed By OddThemes & Distributd By Blogger Templates