BREAKING NEWS

Blogger templates

Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013

Chồng ơi, em... mặc quần vào nhé

Lấy phải cô vợ thật thà như đếm đến mức thế này chắc phải suốt ngày cho ở nhà?
Anh chàng nọ lấy phải cô vợ tính thật thà như đếm. Máy tính còn có lúc đếm sai chứ cô thì “có sao nói vậy” không biết nói tránh, nói ẩn là gì. Đã vậy lại còn hậu đậu nữa mới chết chứ!

Một hôm mấy anh em đã hẹn sẽ đến chơi, buổi sáng chồng cô dặn:

- Nhà hết thức ăn rồi, chỉ còn một con cá khô, tiền không còn một xu. Mai mình cứ thế này nhé: Khách đến tôi bảo mình đi nướng thịt, sau đó mình xuống bếp nướng cá rồi chạy lên bảo con mèo nó tha hết thịt rồi chỉ còn cá khô thôi. Chắc khách cũng vui lòng dùng tạm cá khô nướng vậy.

Buổi trưa, khách vừa đến anh chồng đã lớn tiếng bảo vợ đi nướng thịt làm cơm còn mình thì pha trà tiếp nước.

Một lúc sau cô vợ hớt hải chạy lên:

- Mình ơi, con mèo tha mất...

- Tha mất thịt nướng rồi à? Không sao, vần còn món cá khô.

- Kh..ô..ng! Nó tha... con cá khô rồi!

- Trời!!!

Lần khác, gom góp tiền mãi mới mua được một mảnh vai hoa, anh chồng bảo vợ may quần mặc, nhưng dặn là chỉ khi nào có khách mới được mặc quần hoa còn thường ngày thì quần vải thô cũng được.

Mãi mà không thấy có khách đến chơi để mặc quần hoa cô vợ sốt ruột lắm. May quá, hôm ấy có anh bạn Biên tập viên mục Cười ghé qua nhà, cô vợ hồi hộp vào trong buồng định mặc quần nhưng sợ chồng nên ngập ngừng mãi. Cuối cùng chị ta ngó đầu ra ngoài gọi:

- Mình ơi, tôi mặc quần nhé!

Anh chồng ngượng quá vội nói chữa:

- Ừ, mặc quần cho con đi.

- Không! Là mặc cho tôi ấy chứ!

Khách mở sổ ghi vội câu chuyện!

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Tâm sự với chồng khi gần đến Noel 2014

Anh à, 15 năm nay em lấy anh, mỗi năm đều đón một Giáng sinh một cách khác nhau, duy chỉ có một điều không khác đó là anh đều say xỉn. Em đã ghi lại những câu chuyện đón Giáng sinh của anh.
Đêm Giáng sinh đầu tiên, có một chàng say rượu lảo đảo bước ra khỏi quán. Và nếu như đáng ra phải đi thẳng thì anh ta lại đi vòng ra phía sau quán rượu, ở đó là một khu nghĩa trang...

Mắt mờ mắt tỏ, anh ta nhìn thấy một ngôi mộ mới đào, anh ta ghé mắt nhìn xuống nhìn thấy có một vũng nước nhỏ đọng ở đó và mất thăng bằng ngã nhào xuống nằm gọn trong ngôi mộ.

Lấy hết sức bình sinh, anh ta hét tướng lên:

- Có ai đó không? Cứu tôi với! Tôi lạnh quá! Lạnh quá!!!

Một anh chàng khác cũng say rượu vừa bước ra khỏi quán, nghe thấy tiếng hét. Anh ta lần tìm đến, cúi xuống nhìn rồi nói ân cần:

- Anh bạn tất nhiên là sẽ lạnh rồi, ai lại nằm ngủ mà không đắp gì lên người cả cơ chứ, yên nhé để tớ đi kiếm cái xẻng, tớ lấp đất vào cho và anh bạn sẽ thấy ấm lên ngay mà!

Người nói đó là anh, may mà anh không tìm thấy xẻng.

Giáng sinh năm thứ 5, em mua một con vịt để làm tiệc, sau khi về không thấy vịt đâu, em hỏi anh và anh đã nói:

- Nó bay về miền Nam rồi. Tôi nói cho cô biết, nếu còn lục túi lấy tiền của tôi thì sẽ có ngày giường, tủ, bàn ghế nhà này cũng bay hết về miền Nam đấy.

Giáng sinh năm thứ 7, em giục anh đi cạo râu, anh bước vào trong nhà vệ sinh, nhìn thẳng vào cái gương và nói:

- Tôi không biết anh là ai, nhưng tôi cũng sẽ giúp anh cạo râu.

Giáng sinh năm thứ 10, em đưa tiền cho anh để ra cửa hàng mua xúc xích về làm tiệc đón Giáng sinh. Anh đi một lát và trở về với chai rượu trên tay, rồi anh nói:

- Xúc xích lên giá, không đủ tiền mua nên anh mua chai rượu này vậy.

Giáng sinh năm nay, hi vọng anh đi mua cây thông noel, nửa đêm anh về không nói với em rằng:

- Anh đi tìm mãi không thấy đường ra khỏi khu rừng thông này, nên giờ mới về được em ạ.

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Truyện : Anh hề trong sở thú

Khỉ đột và sư tử biết nói, chuyện chỉ có thể xảy ra với những người... giỏi kinh doanh.
Một anh hề thất nghiệp nọ đi kiếm việc tại một sở thú, người quản lý sở thú cho biết khỉ đột, con vật thu hút được nhiều người xem nhất vừa chết, và ông ta lo rằng lượng khách đến tham quan sẽ bị giảm đi vì thế ông đề nghị anh hề giả trang thành một con khỉ đột cho tới khi họ có thể tìm thấy một con vật khác thế chỗ. Và anh hề gật đầu đồng ý.

Sáng hôm sau trước khi khách tham quan vào, anh hề mặc lên người bộ quần áo giả khỉ đột bước vào cái chuồng. Anh ta nhận ra đây là một công việc tuyệt vời, có thể ngủ khi nào muốn, chơi đùa và chọc ghẹo mọi người thế là anh ta thu hút được rất nhiều người đến xem.

Tuy nhiên sau một thời gian đám đông bắt đầu cảm thấy chán, và bản thân anh hề cũng mệt mỏi với việc đu qua đu lại trên các sợi dây. Anh hề để ý thấy mọi người đang chú ý đến con sư tử chuồng bên cạnh. Không muốn mất khán giả anh hề liền trèo lên nóc chuồng bò qua chuồng con sư tử, điều này làm con sư tử rất giận dữ nhưng nó lại khiến cho đám đông càng thích thú hơn. Vào cuối ngày hôm đó giám đốc sở thú rất hài lòng ông quyết định tăng thêm lương cho anh hề.

Việc này cứ diễn đi diễn lại khi anh hề chọc tức con sư tử và khán giả ngày càng đông, lương anh hề không ngừng tăng lên. Cho đến một hôm nọ khi đang treo lơ lửng trên chuồng sư tử, anh hề bị tuột tay và rơi xuống dưới. Con sư tử gầm lên và lao tới. Anh hề rất sợ hãi, anh ta chạy vòng quanh, la lên cầu cứu:

- Cứu! Cứu tôi với!

Con sư tử nhanh chóng bắt kịp anh ta nó quật anh nằm xuống đất, và... một giọng nói vang lên:

- Câm đi đồ ngu, muốn bị sa thải cả hai hả?!!

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Truyen : “Tam anh chiến Lữ Bố” thời khủng hoảng

Mời bà con cùng hồi hộp xem trận đấu "Tam quốc thời 2014" diễn ra căng thẳng thế nào!
“Tam anh chiến Lữ Bố” là một điển tích được rút từ tác phẩm kinh điển “Tam Quốc diễn nghĩa”, nói về trận đánh Hổ Lao Quan nổi tiếng, ở đó ba anh em Lưu Bị, Trương Phi, Quan Vũ cùng hợp sức đánh Lữ Bố.

Thời đó Lữ Bố là mãnh tướng vô địch thiên hạ, từng người riêng rẽ trong 3 anh em Lưu Quan Trương thì không phải đối thủ của Lữ Bố. Tuy nhiên, khi cả ba cùng hợp sức lại thì Lữ Bố khó mà địch nổi. Vậy nên trong trận Hổ Lao Quan, sau khi giao chiến được mấy chục hiệp, Lữ Bố thấy chống đỡ không nổi bèn bỏ của chạy lấy người.

Sau khi để xổng mất Lữ Bố, ba anh em Lưu Quan Trương cay lắm, tiếc ngẩn tiếc ngơ vì bỏ lỡ thời cơ ngàn năm có một, ai cũng xuýt xoa tiếc rẻ: giá mà Quan ra đòn dũng mãnh hơn, giá mà Trương quyết đoán hơn, giá mà Lưu đừng hở sườn, vô số cái giá mà… giá mà… Giá một hồi, cả ba thống nhất không ngồi đổ lỗi cho nhau nữa mà hạ quyết tâm lần sau có cơ hội thì nhất định không bỏ lỡ, và rồi họ quyết định con cháu đời sau sẽ đổi sang... họ Giá hết để ghi nhớ thành một món nợ truyền kiếp, đời này qua đời khác nhất định phải trả.

Qua nhiều đời đụng độ lẻ tẻ không đáng kể, đến hậu duệ đời thứ 90 của hai bên thì mới có một trận quyết đấu oanh liệt nổi đình nổi đám. Khi đó hậu duệ của Lữ Bố là Lương Bố đụng hàng cùng hậu duệ của 3 anh em Lưu Quan Trương là Giá Xăng, Giá Điện và Giá Ga. Thực hiện di nguyện của tổ tiên, 3 anh em Ga Điện Xăng quyết không để Lương Bố sống sót trong trận “Tam anh chiến Lữ Bố” lần này.

Trải qua thời gian hàng nghìn năm kể từ trận chiến “đời đầu”, tương quan lực lượng lần này đã thay đổi nhiều. Lương Bố không còn dũng mãnh vô đối như tổ tiên của mình, võ công tiến bộ rất chậm chạp, so với 3 anh em nhà Ga Điện Xăng thì một chọi một cũng chưa chắc đã lại chứ nói gì đến một chọi ba. Thế nhưng vì là món nợ truyền kiếp, anh em Ga Điện Xăng khiêu chiến đến cùng, nên Lương Bố không thể không tiếp chiêu.

Tam anh Ga Điện Xăng lúc này đang nổi danh khắp thiên hạ, được người đời phong cho biệt danh là Tam anh Thiết Yếu, không những dũng mãnh phi thường mà còn có tài điều khiển âm binh với huyền thuật có tên là Chỉ Số Giá, chỉ cần vẩy tay là cả họ hàng bầy đàn nhà Giá phóng lên ào ào, gây hiệu ứng rất dữ dội. Đã vậy Tam anh Giá lại còn được hậu thuẫn, tạo cho đủ mọi điều kiện để phát triển như vũ bão. Trong khi đó, Lương Bố đơn thương độc mã, sức vóc tầm thường, chỉ được mỗi cái là dân chúng bá tánh cổ vũ, khổ nỗi lại toàn cổ vũ mồm thôi, ai cũng mong Lương Bố chiến thắng nhưng lại chẳng ai giúp được gì.

Vào năm Tận Thế Hụt thứ hai (tức là năm hơn hai nghìn sau Công Nguyên), trận chiến nổ ra. Khi hai bên dàn trận, Giá Xăng xung phong lâm trận trước. Trong tam anh thì võ công của Giá Xăng là thâm hậu nhất. Giá Xăng biết kết hợp 3 môn phái là Bảo Hộ, Độc Quyền và Cạnh Tranh Nửa Vời một cách rất ma thuật và lợi hại. Giá Xăng ra đòn vừa nhanh, vừa táo bạo, lại vừa bất ngờ khiến Lương Bố trở tay không kịp. Tuyệt kỹ võ công của Giá Xăng là “ba tiến một lùi”, tức là cứ tiến ba bước rồi lùi nhẹ một bước, rồi lại tiến liên tiếp ba bước. Chiêu thức này nghe có vẻ đơn giản, ai cũng biết nhưng rất khó mà cản được. Cứ thế Giá Xăng liên tiếp ra đòn: tăng, tăng, rồi giảm, rồi lại tăng vọt lên nhanh như chớp. Lương Bố cứ quay cuồng chống đỡ trước sức ép tấn công của Giá Xăng.

Trong khi Lương Bố chưa kịp hoàn hồn thì Giá Điện lại bay lên tung đòn tiếp ứng mạnh như trời giáng. Khác với Giá Xăng, Giá Điện ngay từ đầu đã áp đặt được lối chơi và chỉ dùng duy nhất một thế võ Độc Quyền, chỉ có tiến và tiến chứ không có lùi. Hai anh Xăng - Điện song kiếm hợp bích tạo ra một loại xung chấn chưởng lực cực mạnh mà giới võ lâm gọi là Lạm Phát Chưởng. Như những con ma trơi, Lạm Phát Chưởng bay vọt lên cao rồi phóng mạnh vào Lương Bố tóe lửa, trông cứ như trong truyện chưởng Kim Dung. Lương Bố chao đảo ngã vật ra rồi lại cố gồng mình đứng dậy, tiếp tục chống yếu ớt trước những đợt tấn công tới tấp.

Lương Bố vẫn đơn thương độc mã chống chọi trong vô vọng, đúng lúc khó khăn thì hai trợ thủ là Phụ Cấp và Thưởng lại bị phế truất, không thể ra giúp sức. “Ba đánh một không chột thì què”, bá tánh chứng kiến trận đấu không khỏi xót xa, mọi người đều rất hoang mang và lo lắng, không biết Lương Bố sẽ xoay sở được bao lâu?

Cố gắng cầm cự được 365 hiệp, Lương Bố gần như không còn một tí sức lực nào. Thấy Lương Bố vẫn chưa bị hạ gục, Giá Ga lại nhảy vào bồi thêm một đòn chí mạng. Với công lực tăng thêm gần 20%, cú ra đòn này của Giá Ga khiến Lương Bố chỉ còn biết trơ ra mà lãnh đòn và chờ chết.

Chứng kiến cảnh đó, dân chúng bá tánh đồng loạt kêu lên: "Dừng lại! Dừng lại ngay! Để cho người ta sống với chứ!".

 
Designed By OddThemes & Distributd By Blogger Templates