BREAKING NEWS

Blogger templates

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2015

Tin nhắn “Em yêu anh” và cái kết khó đoán

Vào buổi trưa cuối tháng 4, chị em ở Công ty Dưa Lê ngồi tám chuyện và bàn nhau tạo bất ngờ nho nhỏ cho chồng, gọi là món quà tinh thần trước kỳ nghỉ lễ dài ngày.

Kế hoạch được thống nhất, tất cả chị em trong công ty cùng nhau soạn tin nhắn “em yêu anh” và đồng loạt gửi cho người chồng thân yêu của mình.
Sau thời gian hồi hộp chờ đợi, chị em đều nhận được tin nhắn trả lời. Dưới đây là nội dung tin nhắn mà các ông chồng đã nhắn lại:

Chồng của cô văn thư: “Em vừa đi làm đầu và mua mấy bộ đầm mới đúng không? Thích thì cứ nhích mà còn bày đặt”.

Chồng của chị trưởng phòng hành chính: “À, à. Hết chối cãi nhá. Cô nhắn cho thằng nào rồi gửi nhầm cho tôi đây này. Từ lâu tôi đã nghi ngờ rồi mà. Cô về nhà ngay, tôi viết sẵn đơn ly dị rồi đấy”.

Chồng của nữ nhân viên mới: “Sao? Cô vừa bị tay giám đốc cho ra rìa rồi chứ gì? Tôi nói rồi mà, cô chỉ mua vui cho hắn được vài ba hôm thôi, sau lưng hắn còn hàng tá đứa đẹp hơn cô nhiều”.

Chồng của cô tạp vụ: “A, hôm nay bà bị cái gì rơi vào đầu hả?”.

Chồng của chị kế toán trưởng: “Tôi hiểu rồi. Nó đá cô rồi chứ gì? Tôi biết, nếu không vì tiền thì chả có thằng ngu nào dám bén mảng đến cô đâu”.

Chồng của chị công nhân: “Thôi em ạ, có tháng nào mà lương không bị chậm đâu em? Anh xoay sở được mà, em đừng buồn”.

Chồng của cô nhân viên mới (cháu gái của sếp): “Anh xin lỗi, có gì em từ từ nói cho anh biết, đừng làm anh sợ. Mà anh cũng đâu giám làm gì có lỗi với em đâu cơ chứ”.

Chồng của cô thủ quỹ: “Cô lại bị thụt quỹ rồi chứ gì? Nói cho cô biết nhá, tôi không phải là cái máy in tiền, không phải cây ATM”.
Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần trước, nhưng chị em cũng không khỏi sốc trước những kết quả quá khá phũ phàng. Ai nấy đều thất vọng, duy chỉ có cô thư ký tỏ ra vui vẻ khi được nhắn lại một cách tử tế: “Em yêu, anh cũng yêu và rất nhớ em, nhưng anh đang bận họp”.

Mọi người thi nhau chúc mừng cô thư ký vì có người chồng thật lãng mạn và tình cảm. Nhưng rồi chính cô thư ký cũng thấy ngờ ngợ với nội dung tin nhắn của chồng. Cô dở ra xem lại, thì hóa ra lúc nãy cô nhắn tin nhầm cho anh giám đốc.

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2015

Vì sao đàn ông "ngu" hơn phụ nữ?

Sau đám cưới tôi mới phát hiện chồng mình thuộc diện hơi bị... không thông minh, thế mới gay chứ. Hồi yêu không hiểu sao tôi chẳng phát hiện ra điều quan trọng này. Các cụ nói chả sai câu nào, yêu là mù quáng, yêu là chết trong lòng một ít... Hồi yêu anh tôi chỉ mê mẩn theo chàng đi ăn bún đậu mắm tôm. Chết vì miếng ăn thôi chị em ạ. Đàn bà chúng mình quen mồm ăn bún đậu chấm mắm tôm nên quên hết sự đời, quá là nhục.

Để xác định chuẩn IQ của chồng, tôi đã bí mật quay một băng hình về mọi hành động cử chỉ, lời ăn tiếng nói của anh rồi đưa cho chuyên gia phân tích. Bà chuyên gia này cao tay lắm, học tận bên Tây về. Đặc biệt bà ta còn có cái máy đếm chỉ số thông minh rất chính xác. Sau khi xem hết băng hình, trong đó có hầu hết hành vi của chồng như ăn cơm, ăn bún, uống bia, chửi chó mắng mèo, trả lời câu hỏi của vợ... bà chuyên gia kết luận xanh rờn: Chồng cô “ngu” hơn cô 1,5 lần!

Bây giờ phải làm sao? Trong gia đình mà chồng “ngu” hơn vợ thì bất hạnh là cái chắc rồi, chính ông giáo sư người Pháp gì đấy đã viết kỹ về vấn đề này. Còn con đường nào khác là tôi phải làm cho mình “ngu” đi thôi. Mà làm thế nào để “ngu” hơn chồng được nhỉ?

Lần theo địa chỉ trên mạng, tôi quyết định tham gia lớp học làm “ngu” bản thân, học phí hơn đắt nhưng “nâu vấn đề”. Nếu có được chứng chỉ “ngu” này thì chắc chắn gia đình tôi sẽ sống hạnh phúc nhất thế giới. Khóa học kéo dài 1 tháng, tôi ra công nghiên cứu để có kết quả tốt nhất. Nhiều bài học khá là hay, đại thể như: Không bao giờ được chê chồng ngu, chồng nói những câu dở hơi thì vẫn phải khen hay, chồng chửi vợ “ngu” thì lấy làm phấn khởi vui mừng...

Trong lễ tốt nghiệp một diễn viên đã đóng vài chồng cho tôi ứng xử, anh này chỉ bằng tuổi em tôi thôi. Mặc dù đã biết đây chỉ là màn thực hành nhưng tôi cũng không đủ can đảm diễn hết chương trình, khi anh ta chửi tôi là đồ vợ thối thây, đầu óc “ngu” như con này con kia thì tôi đã không kìm được liền hắt cốc nước vào chính giữa mặt diễn viên. Thế tôi bị ban giám khảo đánh trượt tốt nghiệp, mặc dù đã cố tình lót tay mỗi vị 1 cái phong bì dày.

Mất toi mấy triệu tiền học phí mà không thể làm mình “ngu” đi được, tôi thấy chán đời. Kiều này thì trước sau cũng tan cửa nát nát nhà mất thôi, nếu không cẩn thận sẽ bỏ nhau ấy chứ.

Nằm nghĩ nát óc, tôi chạy tới nhà chuyên gia đề nghị cho chồng tới khám chỉ số IQ, miễn sao cái máy khẳng định chồng tôi thông minh hơn vợ là được. Chỉ cần chồng tôi biết là tôi “ngu” hơn thì chắc chắn cuộc sống gia đình sẽ hạnh phúc thôi, mấy khi có ông chồng nào lại chấp với vợ “ngu” hơn mình bao giờ.

Tôi móc túi đưa cho bà chuyên gia cái phong bì 10 triệu đồng. Bà chuyên gia cứ mân mê cái phong bì mà mặt lại buồn rười rượi, một lát sau bà vừa đẩy cái phong bì trả lại tôi vừa nói trong đau khổ:

- Em thông cảm cho chị, cái máy kiểm tra IQ này do một chuyên gia nữ sáng chế ra nên kiểu gì nó vẫn bảo chồng “ngu” hơn vợ!

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Bọc tiền chín triệu năm trăm ngàn đồng

Hắn vừa đi công tác về, vì là ngày chủ nhật nên hắn dậy muộn. Đang bực mình vì vợ bỏ đi đâu, không chuẩn bị cho hắn bữa sáng thì chuông cổng nhà hắn reo inh ỏi. Hắn lật đật chạy ra, qua khe cổng, hắn thấy một người đàn ông trạc tuổi hắn đang ra sức nhấn chuông.

Cổng mở, người đàn ông nhìn hắn, reo lên:

- A, cháu chào ông trẻ, cháu mới ở quê lên.

Hắn nhìn người đàn ông với ánh nhìn hàm chứa: Ông là ai, ở quê nào lên ? Người đàn ông vội nói ngay:

- Cháu phải gọi bà nhà ông là bà trẻ, tại ông ít về quê nên không nhớ cháu thôi.

Hắn mời người đàn ông vào nhà. Vừa đi hắn vừa nghĩ: Người nhà quê như lão này lên, không vay mượn, nhờ vả thì cũng lại quyên góp quỹ này, quỹ nọ ở làng ở xóm, nên hắn đón tiếp ông khách không mặn mà cho lắm. Sau khi đã uống một hơi hết sạch cốc nước lọc do hắn mời, người đàn ông rút trong người ra một bọc đặt lên bàn, nói:

- Cháu ra gửi lại ông bà số tiền này...

Hắn chợt nghĩ: A, mụ này bí mật cho họ hàng nhà mụ vay tiền mà không thèm nói với mình một câu, tệ thật. Được rồi, rồi sẽ biết tay. Hắn nói với khách:

- Tiền bà ấy cho vay thì đợi bà ấy về mà trả, chứ tôi biết gì mà nhận.

Người đàn ông vội nói:

- Không ạ, tiền này không phải cháu vay mượn của bà.

- Vậy thì là tiền gì?

Vừa lúc đó vợ hán mở cổng đi vào. Hai bà cháu chào hỏi nhau niềm nở lắm. Ông khách nói:

- Cháu đem lên trả lại ông bà số tiền này...

Vợ hắn nhìn hắn nghĩ: Quái, lão này cho họ hàng ở quê vay tiền từ bao giờ mà mình không biết. Người khách nói tiếp:

- Vừa rồi bà trẻ có mang một túi quần áo cũ về quê cho chúng cháu. Anh em chúng cháu chia nhau mỗi người một hai bộ, khi mọi người đem ra mặc thử thì thấy rất nhiều tiền ở trong các túi quần, túi áo, toàn tờ năm trăm ngàn, lục kỹ, đếm được tất cả là chín triệu năm trăm ngàn đồng. Lúc đầu mọi người nghĩ chắc là ông bà bí mật cho con cháu. Nhưng rồi nghĩ lại ai cũng bảo chắc là tiền ông bà để ở đó bị quên chứ cho con cháu ai lại làm thế. Thế là cháu được cử lên để trả lại ông bà số tiền này, và một lần nữa cảm ơn lòng tốt của ông bà.

Vợ hắn thì há hốc mồm ra mà nhìn bọc tiền. Hắn thì tái mặt khi biết rõ sự tình. Số tiền đó là quỹ đen của hắn giấu trong các túi áo, túi quần cũ không mặc đến nữa trong một chiếc tủ con, hôm vừa rồi hắn đi công tác, vợ hắn ở nhà thu gom tất cả mang về quê cho con cháu.

Không cần quay lại hắn cũng biết vợ hắn nhìn hắn bằng ánh mắt hình viên đạn!

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2015

Chùm truyện cười ngắn dành cho dân Toán

Lý do lưu ban

Thầy giáo môn Toán cau có hỏi một học sinh nam:

- Tại sao 2 năm nay em đều bị lưu ban vậy?

- Thưa thầy vì em có lý do khó nói ạ!

- Lý do gì khó nói cứ nói ra đi!

- Dạ! Vì ở lớp trên không có thầy dạy ạ!

- !!!

*

* *

Văn và toán liên quan tới nhau

Thầy giáo môn văn hỏi một học sinh:

- Tại sao lần nào em cũng bị điểm kém môn văn vậy?

- Dạ tại em học kém môn toán ạ!

- Ơ hay! Môn toán thì có liên quan gì tới chuyện em dốt văn!

- Dạ thưa thầy tại em không biết khái niệm viết 800 từ hay 1000 từ là thế nào ạ!

- !!!

*

* *

Bài học chia táo

Trong giờ toán, thầy giáo đưa ra câu đố vui:

- Thầy có 10 quả táo mà trong lớp mình có 20 người làm thế nào để chia đủ cho mọi người mà không cắt quả táo ra làm đôi?

Cả lớp yên ắng vì câu hỏi hóc búa của thầy giáo nhưng Tèo tự tin đứng lên phát biểu:

- Thưa thầy em có cách ạ!

- Cách gì?

- Dạ đuổi 10 bạn ra khỏi lớp là được ạ!

- Hả?!

*

* *

 Liên tưởng thú vị

Trong giờ hình học, thầy giáo giảng:

- 3 điểm khi nối với nhau tạo thành hình tam giác, tuy là 3 điểm nhưng có đặc điểm kết cấu rất vững chắc ví dụ như kiềng 3 chân chẳng hạn. Em nào cho ví dụ về mối quan hệ 3 điểm như thế này cho thầy coi nào?

Tèo giơ tay phát biểu:

- Dạ em thường thấy thì có bikini 3 mảnh này, mối tình tay 3 nè….

- Mời em ra ngoài!

*

* *

Học dốt tại ai?

Một học sinh lười nhác thường bị điểm kém than vãn với Thượng Đế:

- Thượng Đế ơi! Tại sao người lại đối xử với con như thế? Con đã làm sai điều gì ạ!

Thượng Đế mỉm cười:

- Con đã làm sai 14/15 câu hỏi lại còn trách ta!

Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2015

Tài suy luận của Giáo sư Tèo, chuyên gia mạng

- Alô. Tèo hả? Rảnh không, đi với tôi làm vài chai?

- Nhậu hả? Không, không được, tuyệt đối không được, từ giờ ông đừng bao giờ rủ tôi nhậu nữa nghe.

- Ủa, nay ông sao vậy, bị trọng bệnh hả?

- Không, không bệnh tật gì cả, mà tôi là cư dân mạng, là công dân toàn cầu rồi. Giờ tôi phải sống có trách nhiệm với bản thân, với gia đình, với đất nước, và với thế giới..

- Trời đất ơi, ông đừng làm tôi sợ nghe Tèo. Hay là dạo này nắng quá, cây cối thì chả còn, có khi ông bị say nắng cũng nên?

- Say cái đầu ông! Vừa rồi người ta bình chọn Việt Nam đứng đầu Asian về tăng trưởng bia rượu đấy. Nghe dân mạng người ta bình luận, chê bôi, chửi bới.. tôi thấy nhục quá, mất hết thể diện Quốc gia. Này nhé, rượu bia tăng trưởng mạnh có nghĩa là tối ngày nhậu nhẹt, ảnh hưởng đến tình hình trật tự xã hội, kinh tế, khoa học… thậm chí đe dọa đến cả giống nòi nữa.

- Trời, gì mà nâng quan điểm ghê vậy ông? Tuy rằng nhậu nhiều không tốt, nhưng không ảnh hưởng tùm lum theo kiểu logic cái lọ xọ cái chai như vậy được.

- Còn nữa. Hum rồi tôi thấy cái băng rôn kêu gọi bảo vệ môi trường rất sinh động thế này: “Để có 2 miếng bít tết, cần 18.000 lít nước”. Ông thấy không, chỉ 2 miếng bít tết bé tẹo mà phải tiêu tốn 18 nghìn lít nước, vậy một chai rượu, một két bia phải tốn đến 36 hoặc 72 nghìn lít nước, ông hiểu chưa? Tình trạng biến đổi khí hậu toàn cầu, hạn hán, nước biển dâng, nước ngọt ngày càng khan hiếm… đang đe dọa cuộc sống trên trái đất, tôi đau lòng lắm. Vì vậy, tôi không thể đành lòng nhậu dù chỉ là 1 chai.

- Ờ, ông hay ha. Hết lo cho quốc gia, rồi lo cho nhân loại, thế ông tính lo cho bản thân thế nào nữa đây?

- Lo chớ, vì sức khỏe bản thân, tôi rất quan ngại về an toàn thực phẩm. An toàn thực phẩm, rượu, bia, nước giải khát... giờ kinh lắm. Dân mạng chúng tôi đang sôi sục đây này.

- Nhưng chuyện chưa ra ngô ra khoai mà, làm gì đã vơ hết nắm đũa vậy?

- Vơ gì. Ông có biết người ta mới đăng lên mạng tấm hình chụp cảnh quán nhậu chế biến món gà nướng không? Hàng trăm cái đùi gà rải xuống sân gạch nhớp nhúa, rồi dùng đèn khò thổi cho vàng rộm, thơm phức. Tởm quá! Dân mạng chúng tôi ai cũng ói lên ói xuống.

- Trời ơi là trời, tôi lậy “cư dân mạng” các ông đấy. Đấy là người ta chụp hình sơ chế gà ở đám cưới chứ quán nào? Tại gà mập quá nên người ta phải thui cho ra bớt mỡ, xong rồi rửa sạch mới đem chế biến chính thức thành món xào. Đó chỉ là quá trình thui thôi, giống như thui bò thui heo, chứ đâu phải món gà nướng? Các ông chả có căn cứ gì, nhưng vẫn nhảy vào khẳng định đó là món gà nướng ở quán này quán kia... như đúng rồi. Bó tay chấm chân. Chả biết đầu cua tai nheo gì, nhưng vẫn hấp tấp nhảy vào quy chụp, lên án… đó là hiện tượng tôi thường thấy ở “cư dân mạng toàn cầu” như các ông đấy.

- Nhưng mà cũng phải có lửa thì mới có khói chớ.

- Ừ thì có khói, đôi khi chỉ là khói thuốc, nhưng bằng tài suy diễn, “cư dân mạng toàn cầu” các ông lại thổi nó lên thành vụ cháy nhà, thậm chí là đám cháy rừng.

- Ờ thì...

- Tèo ạ. Cảnh giác và phê phán những điều xấu là đúng, nhưng ta cũng nên cảnh giác với chính những thông tin ta nhận được. Phải bình tĩnh suy xét trên những căn cứ xác đáng. Đừng suy diễn khơi khơi, rồi a dua, hùa vào đẩy sự việc đi quá xa. Cứ hấp tấp như vậy khác nào tự vẽ ngáo ộp để hù dọa chính mình, rồi còn gây ảnh hưởng đến người khác nữa chứ. Nếu cứ suy diễn vô lối như thế, tôi sẽ phong ông là “Giáo sư mạng” chứ không phải cư dân mạng nữa.

Theo DanViet

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

Miếng dán chống gái

Tình hình có vẻ rất chi là tình hình rồi, chồng tôi không hiểu sao ngày càng đẹp giai ra mới ngay chứ. Hồi chưa lấy tôi, dung nhan lão ấy có ra gì, đầu bù tóc rối, mặt mày hốc hác xanh lè xanh lẹt... Bây giờ thì má phính ra, quần áo chỉnh tề, trông như thể diễn viên điện ảnh. Gay chứ chả chơi, hở ra là gái nó theo liền. Làm sao bây giờ, chả nhẽ cho ăn rau sống với tép kho khế để người xấu xí như xưa?

Mấy đêm liền vắt tay lên trán suy nghĩ tìm giải pháp, tất nhiên không thể cho chồng xấu xí như xưa được, xấu chàng hổ ai, mấy con mụ hàng xóm chuyên gia chọc ngoáy lại đưa chuyện linh tinh. Mà bây giờ bắt lão ấy ăn uống khem khổ chưa chắc lão đã ăn cho, thiếu gì đứa sẵn sàng chiêu đãi lão. Bao nhiêu công lao chăm bẵm chồng bây giờ lại bị gái nó chài mất thì phí...

Được, vỏ quýt dày đã có móng tay nhọn, không có việc gì khó, gì chứ gái già này thiếu gì mưu Tam Quốc. Một ý hay chợt lóe lên trong đầu, đúng rồi, phải làm cho gái tránh xa chồng mình ra. Tôi quyết định đầu tư mua mấy cân mắm tôm về làm vũ khí.

Lấy miếng vải màn nhỏ bằng bàn tay rồi tẩm chút mắm tôm vào, phơi khô sau đó kẹp vào túi áo chồng mỗi khi lão đi làm. Mùi mắm tôi chỉ phảng phất thôi, cô gái nào liều lĩnh ôm sát lão ta thì sẽ ngửi thấy mùi đặc trưng này, cam đoan các nàng chạy mất dép là cái chắc, còn kinh hơn cả hôi nách.

Sau nhiều làn làm thí nghiệm tôi đã sản xuất ra miếng dán chống gái như trên. Mỗi lần chồng ra cơ quan hay đi chơi tôi đều bí mật kẹp từ 1 tới 2 miếng dán chống gái vào trong áo. Quả nhiên thắng lợi, mấy tháng liền mà không thấy có đứa con gái này chơi thân với chồng tôi, thậm chí mấy cô trong phòng cũng không tới gần.

Sau khi chồng về nhà tôi lại bí mật lấy miếng dán chống gái ra khỏi áo của chàng, và tất nhiên rồi chỉ một mình tôi được phép ôm chồng thoải mái. Mấy lần chồng tôi ca thán rằng thì là mà, không hiểu sao dạo này bọn con gái cứ lảng tránh, chẳng đứa nào thích lại gần. Tôi nghe thấy mà mát lòng mát ruột, bịt miệng cười thầm, trong lòng cờ mở trống dong.

Thế rồi một hôm chồng trở về trong tâm trạng mệt mỏi, chán chường, suốt bữa ăn tối không hé răng nói một câu nào. Tôi sợ quá bèn theo dõi, nhỡ anh ta phát hiện ra miếng dán chống gái thì tan cửa nát nhà. Mặc dù đứng ở góc nào trong nhà tôi cũng cố tình liếc mắt để ý xem chồng còn biểu hiện gì căng thẳng hay không. Chuyện rồi cũng tới hồi kết, anh buồn bã thông báo:

- Em ơi, tự nhiên anh bị đuổi việc, sếp bảo anh bị bệnh gì nghiêm trọng lắm, trong người có mùi thum thủm khiến khách hàng chạy sạch.

- Giời ơi là giời, thế là toi rồi, mất việc thì lấy gì sống chứ hả?!

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

Ăn mày bá đạo như dao cạo

Năm trăm ngàn mới đủ chi tiêu còn phải tích lũy nữa chứ, rượu có hại cho sức khỏe cháu chỉ uống bia thôi.

Ông đang đi trên hè phố thì bị một gã ăn mày chặn lại trình bày hoàn cảnh, xin xỏ. Nhìn bộ dạng của gã ăn mày, ông động lòng trắc ẩn, dừng lại hỏi han quê quán, hoàn cảnh của gã. Gã ăn mày nói ráo hoảnh:

- Xin ông đừng hỏi những câu như vậy, vì chắc chắn nghe xong ông lại không tin là cháu nói thật. Chỉ xin ông rủ lòng thương cho cháu chút ít tiền lẻ để cháu độ nhật qua ngày.

- Nếu giờ tôi cho anh một trăm ngàn thì ngày hôm nay anh có thể về nghỉ ngơi, ăn uống được không ?

- Cảm ơn lòng tốt của ông, ngày còn dài, cháu sẽ còn gặp nhiều người tốt như ông nữa, cháu chưa thể về được.

- Thế có nghĩa là anh rất chăm chỉ làm việc và yêu nghề.

- Cảm ơn ông quá khen.

- Vậy tôi cho anh năm trăm ngàn, anh đã về nghỉ được chưa ?

- Năm trăm ngàn mới đủ cho cháu chi tiêu trong ngày, còn phải tích lũy nữa chứ ạ.

Ông ngạc nhiên thốt lên:

- Hả, anh tiêu gì mà dữ vậy?

Gã ăn mày thủng thẳng:

- Cháu cũng là thằng người thưa ông, cháu cũng có đủ nhu cầu từ thấp đến cao ông ạ.

- Hỏi thật anh nhé, thế anh có rượu chè gì không?

- Uống rượu có hại cho sức khỏe, cháu chỉ uống bia chai lùn cổ rụt thôi.

- Thế anh có vợ không?

- Có chứ, vợ cháu đứng xin ở phố khác.

- Thế tối vợ chồng anh ngủ ở đâu?

Bị hút vào câu chuyện, gã ăn mày say sưa kể:

- Cháu cũng có nhà chứ bộ, nhân nói đến chuyện nhà, để cháu kể ông nghe chuyện này: Hồi cháu còn đi xin dạo, một lần vào một nhà đang xây nhà, sau khi được gia chủ cho tiền, cháu cảm ơn và nói: Ông làm nhà mấy tầng, chủ nhà bảo làm 4 tầng, cháu nhìn thì thấy đang xây đến tầng 4 rồi, cháu mới lại hỏi: Ông định đổ bê tông mái tầng 4 hay lợp mái ngói, chủ nhà bảo sẽ đổ bê tông. Cháu vội nói: Tôi can ông, ông nên lợp ngói thì hơn, rút kinh nghiệm từ nhà tôi đây này, tôi cũng đổ bê tông mái tầng 4, sau rồi lại phải lợp ngói không thì nóng không ở được. Chủ nhà ấy cảm ơn cháu về sự góp ý ấy đấy.

Nghe gã ăn mày kể xong, ông kêu lên:

- Không thể tưởng tượng được, không thể tin được một kẻ ăn mày như anh lại có có nhà 4 tầng mái ngói.

Như sực tỉnh, gã ăn mày nhìn ông nói:

- Đấy, cháu đã bảo rồi, nghe xong ông cũng không tin đâu mà. Nhưng cháu tin là ông sẽ cho cháu tối thiểu là một trăm ngàn, hào phóng thì cả năm trăm ngàn như ông đã hứa.

- Tôi hứa khi nào, tôi chỉ bảo là nếu thôi chứ.

- Này đừng nuốt lời, làm mất nhiều thì giờ của thằng này rồi đấy, bùng là không xong đâu!

- Hả???

Theo DanViet
 
Designed By OddThemes & Distributd By Blogger Templates