BREAKING NEWS

Blogger templates

Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013

Chồng ơi, em... mặc quần vào nhé

Lấy phải cô vợ thật thà như đếm đến mức thế này chắc phải suốt ngày cho ở nhà?
Anh chàng nọ lấy phải cô vợ tính thật thà như đếm. Máy tính còn có lúc đếm sai chứ cô thì “có sao nói vậy” không biết nói tránh, nói ẩn là gì. Đã vậy lại còn hậu đậu nữa mới chết chứ!

Một hôm mấy anh em đã hẹn sẽ đến chơi, buổi sáng chồng cô dặn:

- Nhà hết thức ăn rồi, chỉ còn một con cá khô, tiền không còn một xu. Mai mình cứ thế này nhé: Khách đến tôi bảo mình đi nướng thịt, sau đó mình xuống bếp nướng cá rồi chạy lên bảo con mèo nó tha hết thịt rồi chỉ còn cá khô thôi. Chắc khách cũng vui lòng dùng tạm cá khô nướng vậy.

Buổi trưa, khách vừa đến anh chồng đã lớn tiếng bảo vợ đi nướng thịt làm cơm còn mình thì pha trà tiếp nước.

Một lúc sau cô vợ hớt hải chạy lên:

- Mình ơi, con mèo tha mất...

- Tha mất thịt nướng rồi à? Không sao, vần còn món cá khô.

- Kh..ô..ng! Nó tha... con cá khô rồi!

- Trời!!!

Lần khác, gom góp tiền mãi mới mua được một mảnh vai hoa, anh chồng bảo vợ may quần mặc, nhưng dặn là chỉ khi nào có khách mới được mặc quần hoa còn thường ngày thì quần vải thô cũng được.

Mãi mà không thấy có khách đến chơi để mặc quần hoa cô vợ sốt ruột lắm. May quá, hôm ấy có anh bạn Biên tập viên mục Cười ghé qua nhà, cô vợ hồi hộp vào trong buồng định mặc quần nhưng sợ chồng nên ngập ngừng mãi. Cuối cùng chị ta ngó đầu ra ngoài gọi:

- Mình ơi, tôi mặc quần nhé!

Anh chồng ngượng quá vội nói chữa:

- Ừ, mặc quần cho con đi.

- Không! Là mặc cho tôi ấy chứ!

Khách mở sổ ghi vội câu chuyện!

Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013

Tâm sự với chồng khi gần đến Noel 2014

Anh à, 15 năm nay em lấy anh, mỗi năm đều đón một Giáng sinh một cách khác nhau, duy chỉ có một điều không khác đó là anh đều say xỉn. Em đã ghi lại những câu chuyện đón Giáng sinh của anh.
Đêm Giáng sinh đầu tiên, có một chàng say rượu lảo đảo bước ra khỏi quán. Và nếu như đáng ra phải đi thẳng thì anh ta lại đi vòng ra phía sau quán rượu, ở đó là một khu nghĩa trang...

Mắt mờ mắt tỏ, anh ta nhìn thấy một ngôi mộ mới đào, anh ta ghé mắt nhìn xuống nhìn thấy có một vũng nước nhỏ đọng ở đó và mất thăng bằng ngã nhào xuống nằm gọn trong ngôi mộ.

Lấy hết sức bình sinh, anh ta hét tướng lên:

- Có ai đó không? Cứu tôi với! Tôi lạnh quá! Lạnh quá!!!

Một anh chàng khác cũng say rượu vừa bước ra khỏi quán, nghe thấy tiếng hét. Anh ta lần tìm đến, cúi xuống nhìn rồi nói ân cần:

- Anh bạn tất nhiên là sẽ lạnh rồi, ai lại nằm ngủ mà không đắp gì lên người cả cơ chứ, yên nhé để tớ đi kiếm cái xẻng, tớ lấp đất vào cho và anh bạn sẽ thấy ấm lên ngay mà!

Người nói đó là anh, may mà anh không tìm thấy xẻng.

Giáng sinh năm thứ 5, em mua một con vịt để làm tiệc, sau khi về không thấy vịt đâu, em hỏi anh và anh đã nói:

- Nó bay về miền Nam rồi. Tôi nói cho cô biết, nếu còn lục túi lấy tiền của tôi thì sẽ có ngày giường, tủ, bàn ghế nhà này cũng bay hết về miền Nam đấy.

Giáng sinh năm thứ 7, em giục anh đi cạo râu, anh bước vào trong nhà vệ sinh, nhìn thẳng vào cái gương và nói:

- Tôi không biết anh là ai, nhưng tôi cũng sẽ giúp anh cạo râu.

Giáng sinh năm thứ 10, em đưa tiền cho anh để ra cửa hàng mua xúc xích về làm tiệc đón Giáng sinh. Anh đi một lát và trở về với chai rượu trên tay, rồi anh nói:

- Xúc xích lên giá, không đủ tiền mua nên anh mua chai rượu này vậy.

Giáng sinh năm nay, hi vọng anh đi mua cây thông noel, nửa đêm anh về không nói với em rằng:

- Anh đi tìm mãi không thấy đường ra khỏi khu rừng thông này, nên giờ mới về được em ạ.

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Truyện : Anh hề trong sở thú

Khỉ đột và sư tử biết nói, chuyện chỉ có thể xảy ra với những người... giỏi kinh doanh.
Một anh hề thất nghiệp nọ đi kiếm việc tại một sở thú, người quản lý sở thú cho biết khỉ đột, con vật thu hút được nhiều người xem nhất vừa chết, và ông ta lo rằng lượng khách đến tham quan sẽ bị giảm đi vì thế ông đề nghị anh hề giả trang thành một con khỉ đột cho tới khi họ có thể tìm thấy một con vật khác thế chỗ. Và anh hề gật đầu đồng ý.

Sáng hôm sau trước khi khách tham quan vào, anh hề mặc lên người bộ quần áo giả khỉ đột bước vào cái chuồng. Anh ta nhận ra đây là một công việc tuyệt vời, có thể ngủ khi nào muốn, chơi đùa và chọc ghẹo mọi người thế là anh ta thu hút được rất nhiều người đến xem.

Tuy nhiên sau một thời gian đám đông bắt đầu cảm thấy chán, và bản thân anh hề cũng mệt mỏi với việc đu qua đu lại trên các sợi dây. Anh hề để ý thấy mọi người đang chú ý đến con sư tử chuồng bên cạnh. Không muốn mất khán giả anh hề liền trèo lên nóc chuồng bò qua chuồng con sư tử, điều này làm con sư tử rất giận dữ nhưng nó lại khiến cho đám đông càng thích thú hơn. Vào cuối ngày hôm đó giám đốc sở thú rất hài lòng ông quyết định tăng thêm lương cho anh hề.

Việc này cứ diễn đi diễn lại khi anh hề chọc tức con sư tử và khán giả ngày càng đông, lương anh hề không ngừng tăng lên. Cho đến một hôm nọ khi đang treo lơ lửng trên chuồng sư tử, anh hề bị tuột tay và rơi xuống dưới. Con sư tử gầm lên và lao tới. Anh hề rất sợ hãi, anh ta chạy vòng quanh, la lên cầu cứu:

- Cứu! Cứu tôi với!

Con sư tử nhanh chóng bắt kịp anh ta nó quật anh nằm xuống đất, và... một giọng nói vang lên:

- Câm đi đồ ngu, muốn bị sa thải cả hai hả?!!

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Truyen : “Tam anh chiến Lữ Bố” thời khủng hoảng

Mời bà con cùng hồi hộp xem trận đấu "Tam quốc thời 2014" diễn ra căng thẳng thế nào!
“Tam anh chiến Lữ Bố” là một điển tích được rút từ tác phẩm kinh điển “Tam Quốc diễn nghĩa”, nói về trận đánh Hổ Lao Quan nổi tiếng, ở đó ba anh em Lưu Bị, Trương Phi, Quan Vũ cùng hợp sức đánh Lữ Bố.

Thời đó Lữ Bố là mãnh tướng vô địch thiên hạ, từng người riêng rẽ trong 3 anh em Lưu Quan Trương thì không phải đối thủ của Lữ Bố. Tuy nhiên, khi cả ba cùng hợp sức lại thì Lữ Bố khó mà địch nổi. Vậy nên trong trận Hổ Lao Quan, sau khi giao chiến được mấy chục hiệp, Lữ Bố thấy chống đỡ không nổi bèn bỏ của chạy lấy người.

Sau khi để xổng mất Lữ Bố, ba anh em Lưu Quan Trương cay lắm, tiếc ngẩn tiếc ngơ vì bỏ lỡ thời cơ ngàn năm có một, ai cũng xuýt xoa tiếc rẻ: giá mà Quan ra đòn dũng mãnh hơn, giá mà Trương quyết đoán hơn, giá mà Lưu đừng hở sườn, vô số cái giá mà… giá mà… Giá một hồi, cả ba thống nhất không ngồi đổ lỗi cho nhau nữa mà hạ quyết tâm lần sau có cơ hội thì nhất định không bỏ lỡ, và rồi họ quyết định con cháu đời sau sẽ đổi sang... họ Giá hết để ghi nhớ thành một món nợ truyền kiếp, đời này qua đời khác nhất định phải trả.

Qua nhiều đời đụng độ lẻ tẻ không đáng kể, đến hậu duệ đời thứ 90 của hai bên thì mới có một trận quyết đấu oanh liệt nổi đình nổi đám. Khi đó hậu duệ của Lữ Bố là Lương Bố đụng hàng cùng hậu duệ của 3 anh em Lưu Quan Trương là Giá Xăng, Giá Điện và Giá Ga. Thực hiện di nguyện của tổ tiên, 3 anh em Ga Điện Xăng quyết không để Lương Bố sống sót trong trận “Tam anh chiến Lữ Bố” lần này.

Trải qua thời gian hàng nghìn năm kể từ trận chiến “đời đầu”, tương quan lực lượng lần này đã thay đổi nhiều. Lương Bố không còn dũng mãnh vô đối như tổ tiên của mình, võ công tiến bộ rất chậm chạp, so với 3 anh em nhà Ga Điện Xăng thì một chọi một cũng chưa chắc đã lại chứ nói gì đến một chọi ba. Thế nhưng vì là món nợ truyền kiếp, anh em Ga Điện Xăng khiêu chiến đến cùng, nên Lương Bố không thể không tiếp chiêu.

Tam anh Ga Điện Xăng lúc này đang nổi danh khắp thiên hạ, được người đời phong cho biệt danh là Tam anh Thiết Yếu, không những dũng mãnh phi thường mà còn có tài điều khiển âm binh với huyền thuật có tên là Chỉ Số Giá, chỉ cần vẩy tay là cả họ hàng bầy đàn nhà Giá phóng lên ào ào, gây hiệu ứng rất dữ dội. Đã vậy Tam anh Giá lại còn được hậu thuẫn, tạo cho đủ mọi điều kiện để phát triển như vũ bão. Trong khi đó, Lương Bố đơn thương độc mã, sức vóc tầm thường, chỉ được mỗi cái là dân chúng bá tánh cổ vũ, khổ nỗi lại toàn cổ vũ mồm thôi, ai cũng mong Lương Bố chiến thắng nhưng lại chẳng ai giúp được gì.

Vào năm Tận Thế Hụt thứ hai (tức là năm hơn hai nghìn sau Công Nguyên), trận chiến nổ ra. Khi hai bên dàn trận, Giá Xăng xung phong lâm trận trước. Trong tam anh thì võ công của Giá Xăng là thâm hậu nhất. Giá Xăng biết kết hợp 3 môn phái là Bảo Hộ, Độc Quyền và Cạnh Tranh Nửa Vời một cách rất ma thuật và lợi hại. Giá Xăng ra đòn vừa nhanh, vừa táo bạo, lại vừa bất ngờ khiến Lương Bố trở tay không kịp. Tuyệt kỹ võ công của Giá Xăng là “ba tiến một lùi”, tức là cứ tiến ba bước rồi lùi nhẹ một bước, rồi lại tiến liên tiếp ba bước. Chiêu thức này nghe có vẻ đơn giản, ai cũng biết nhưng rất khó mà cản được. Cứ thế Giá Xăng liên tiếp ra đòn: tăng, tăng, rồi giảm, rồi lại tăng vọt lên nhanh như chớp. Lương Bố cứ quay cuồng chống đỡ trước sức ép tấn công của Giá Xăng.

Trong khi Lương Bố chưa kịp hoàn hồn thì Giá Điện lại bay lên tung đòn tiếp ứng mạnh như trời giáng. Khác với Giá Xăng, Giá Điện ngay từ đầu đã áp đặt được lối chơi và chỉ dùng duy nhất một thế võ Độc Quyền, chỉ có tiến và tiến chứ không có lùi. Hai anh Xăng - Điện song kiếm hợp bích tạo ra một loại xung chấn chưởng lực cực mạnh mà giới võ lâm gọi là Lạm Phát Chưởng. Như những con ma trơi, Lạm Phát Chưởng bay vọt lên cao rồi phóng mạnh vào Lương Bố tóe lửa, trông cứ như trong truyện chưởng Kim Dung. Lương Bố chao đảo ngã vật ra rồi lại cố gồng mình đứng dậy, tiếp tục chống yếu ớt trước những đợt tấn công tới tấp.

Lương Bố vẫn đơn thương độc mã chống chọi trong vô vọng, đúng lúc khó khăn thì hai trợ thủ là Phụ Cấp và Thưởng lại bị phế truất, không thể ra giúp sức. “Ba đánh một không chột thì què”, bá tánh chứng kiến trận đấu không khỏi xót xa, mọi người đều rất hoang mang và lo lắng, không biết Lương Bố sẽ xoay sở được bao lâu?

Cố gắng cầm cự được 365 hiệp, Lương Bố gần như không còn một tí sức lực nào. Thấy Lương Bố vẫn chưa bị hạ gục, Giá Ga lại nhảy vào bồi thêm một đòn chí mạng. Với công lực tăng thêm gần 20%, cú ra đòn này của Giá Ga khiến Lương Bố chỉ còn biết trơ ra mà lãnh đòn và chờ chết.

Chứng kiến cảnh đó, dân chúng bá tánh đồng loạt kêu lên: "Dừng lại! Dừng lại ngay! Để cho người ta sống với chứ!".

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Mẹo cá độ 1 ăn 10, chắc chắn thắng

Một người đàn ông sắp sửa bước vào quán bar thì có một con chó đi đến và nói: "Này ông! Muốn kiếm tiền không?".
Người đàn ông không tin được, một con chó biết nói! Anh ta hỏi con chó:
- Mày đang nói thật sự đấy à?
- Vâng - con chó đáp - thế nên hãy mang tôi vào trong quán, tỏ ra tôi là con chó của ông, và cược với mọi người là tôi có thể nói.
Thế là người đàn ông liền mang con chó vào quán, thông báo rằng con chó của anh ta có thể nói, và tất nhiên là chả có ai tin cả. Việc cá cược diễn ra và khi đã có rất nhiều tiền trên bàn, người đàn ông bắt con chó nói. Không có gì cả.
Anh ta la lên:
- Này! Tao vừa mới cược 4000 đô la! Nói cái gì đi chứ!
Con chó chỉ ngồi đây ve vẩy tai. Người đàn ông phải trả hết tiền, và rời quán bar trong tiếng cười của các khách hàng.
Khi đã ra ngoài, anh ta chộp lấy con chó:
- Mẹ kiếp! Mày làm tao tốn biết bao tiền. Sao mày lại làm thế?
Con chó đáp:
- Bởi vì khi ngày mai chúng ta quay lại để cá, chúng ta sẽ cá mười ăn một!

*
* *

Đêm đêm, tôi vẫn làm chuyện đó theo bản năng
Sinh ra trên đời này thật là lạ kỳ, chuyện muốn làm thì không được làm, chuyện không muốn làm vẫn cứ phải làm. Ví dụ như tôi, hàng đêm vẫn phải hùng hục làm chuyện đó theo bản năng.
Sau mỗi lần “xong việc”, mồ hôi lại túa ra dầm dề, mắt ngây dại đờ đẫn, nhưng trong người vẫn thấy còn thấy ham hố lắm. Muốn làm nữa, làm cả đêm mà không chán.
Như một bản năng, có người uống rượu xong muốn đánh nhau, có người say rồi thì khóc hu hu, có người lại trở thành triết gia về những điều mà ngay cả “triết gia xịn” cũng không thể hiểu nổi... Tôi không ham uống rượu nhiều, nhưng chút xíu rượu vào là tôi chỉ ham thích làm mỗi việc ấy, bản năng ấy có lẽ sẽ theo tôi đến hết cuộc đời.
Sau những lần như vậy, điều tôi day dứt nhất là đứa con của mình sau này sẽ thế nào? Có được xã hội chấp nhận không? Nó lưu lạc về đâu và thậm chí là sẽ trở thành... con ai?
Tuy nhiên, vượt qua tất cả những điều đó, tôi vẫn phải làm điều không thể không làm.
Vẫn biết như vậy là khổ, vẫn biết không phải gã đàn ông nào sinh ra cũng có cái bản năng “quái đản” này, nhưng có phải trên đời ai cũng giống ai đâu. Ấy thế nên, đêm nay, đêm mai và đêm nào còn chút sức lực thì tôi vẫn còn “chiến đấu”.
Mà nói thật, nhìn những “đứa con tinh thần” của mình chào đời, tôi cũng lấy làm hãnh diện lắm. Nên hàng đêm vẫn cứ mồ hôi nhễ nhại cắm mặt vào màn hình mà... nghĩ truyện cười!

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

Màn ảo thuật cực kỳ bí ẩn và đáng sợ @@!

Màn ảo thuật cực kỳ bí ẩn và đáng sợ @@!


Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Tin vịt: Lời chúc gây sốc nhất 20-11

Những tin vịt độc đáo nhất từ những chuyện "như thật" trong ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11.
Lời chúc mất vui
Nhân ngày nhà giáo VN 20-11, một vị đại diện phụ huynh lớp 12, trường THPT nọ đã nhỡ mồm phát biểu như sau: “Kính chúc các thầy cô giáo luôn khỏe mạnh, dạy tốt, đào tạo ra những trò ngoan, học giỏi. Chúc các em học sinh cả lớp năm tới thi đại học đạt kết quả cao, ai cũng trở thành kỹ sư, bác sỹ, tệ lắm cũng trở thành… giáo viên”!!!

*
* *

Thật thà
Mới ngày 15/11, trò Tèo học sinh lớp 6 đã bảo mẹ đi mua quà tặng cô giáo. Mẹ Tèo vô cùng ngạc nhiên hỏi: “Sao tặng cô sớm vậy con?”. Trò Tèo đáp: “Dạ, tại cô con bảo, em nào có tặng quà gì cho cô thì nên tặng sớm để thằng Tôm con cô còn kịp mang đi tặng cho thầy cô giáo của nó nữa ạ!”

*
* *

Tặng hoa cho cô giáo kiểu độc đáo nhất
Cô giáo tiểu học Lê Chi ở Yên Phong kể lại một câu chuyện rất hài hước về ngày 20-11 của cô: “Hôm đó đang đứng lơ ngơ ở sân trường thì bất chợt một em học sinh lớp khác tặng hoa theo kiểu không thấy cô giáo mình thì tặng tạm cô khác vậy. Tuy nhiên mình vẫn nhận, thậm chí còn cảm thấy vui vui. Ai ngờ đâu, một lát sau cô giáo của em học sinh đó đến, thế là nó chạy ra chỗ mình đòi lại bông hoa vừa tặng, khiến các thầy cô xung quanh không nhịn được cười vì thấy đúng chất trẻ con…”.

*
* *

Tấm gương xấu cho con
Cô giáo Thu Hằng ở dạy ở trường Tiểu học của quận Hoàng Mai, Hà Nội kể một câu chuyện bi hài về học trò của mình: Hôm đó, trong lớp cô có một học sinh không chép bài. Cô bắt em đó về nhà làm bản kiểm điểm và xin chữ của bố mẹ. Bỗng dưng em này xin cô một chiếc phong bì. Quá ngạc nhiên cô hỏi lý do, thì em học sinh này nói: “Tại ở nhà em toàn nghe bố em nói với mẹ: Thời buổi này phải có phong bì thì tôi mới ký!”. Thì ra bố em học sinh đó là một vị quan chức.

*
* *

Con vật lạ!
Bài văn của một học sinh tiểu học kể về tình yêu thương động vật của mình: “Nhà em ai cũng yêu động vật, em thì yêu mèo, chị em yêu chó. Còn bố em thì yêu một con hồ ly tinh ở cùng công ty, mẹ em thường bảo thế!”

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Tin vịt: Phương pháp... "hành hạ" phụ nữ

Đã được các nhà tâm lý học của nước Đức xác nhận là hiệu quả với đa số phụ nữ.
Phương pháp hành hạ phụ nữ
Các nhà tâm lý học Đức đã thử nghiệm mức độ chịu đựng của phụ nữ bằng cách “nhốt” 20 người phụ nữ vào một biệt khu, đầu tiên là họ cắt hết báo chí, internet trong vòng 1 tháng. Sau đó cách ly họ hoàn toàn với đàn ông trong vòng 2 tháng. Mọi việc diễn ra đều có vẻ khá ổn. Tuy nhiên đến thử nghiệm thứ 3: Cả 20 phụ nữ đó được đưa vào 1 phòng ở lớn, với đầy đủ áo váy mốt nhất của các hãng thời trang danh tiếng nhưng tuyệt nhiên trong phòng không có bất kỳ một chiếc gương nào thì kết quả là chỉ trong vòng nửa ngày họ đã không chịu nổi, phải ấn chuông gọi ban tổ chức.

*
* *

Tốt nhất là nên trở lại nhà tù
Tại nhà tù Franklin, Carabelle bang Florida, miền đông nam Hoa Kỳ, một tên tội phạm vượt ngục và sự vụ được tường thuật trên truyền hình bản tin lúc 6h sáng. Để không bị bắt lại, hắn chạy vòng qua các cánh đồng, qua các con đường nhỏ và cuối cùng sau 8 giờ đồng hồ mới về nhà. Tuy nhiên khi vừa đến nhà chưa được bao lâu thì hắn ta đã bị bắt lại bởi cô vợ đã liên tục to tiếng hoạch họe rằng tại sao về nhà quá trễ sau khi vượt ngục, có phải đã tranh thủ qua nhà cô bồ cũ không... và rằng tại sao lại đi tay không về nhà... Chính điều này đã làm hàng xóm nghe được và báo với cảnh sát.

*
* *

Kẻ cắp gặp bà già

Một đoạn hội thoại Tin Vịt 24H ghi lại được từ một cuộc mua bán ven đường:
-Mía ngọt không?
-Ngọt lắm chị ơi, mua giùm em nhé!
-Không, tôi chỉ muốn mua mía thật là nhạt cho người nhà bị tiểu đường ăn thôi.
-Hì, chẳng giấu gì chị, mía này thực ra nhạt hều.
-A, cái cô này điêu nhỉ, mía nhạt thì cứ bảo nhạt đi. Mà mía nhạt thì để dùng đi, bán cho ma tây ăn hả! Nhà tôi chả có ai tiểu đường hết, có nhà chị bị thì có.

*
* *

Nhà thẩm âm lạ
Nhà thẩm âm nổi tiếng người Anh - Duncan Beiny trong công trình nghiên cứu về tiếng “xì hơi” ở cơ thể người đã kết luận: “Khi con người sảng khoái thì âm thanh phát ra là âm bass, còn những khi không được thoải mái như phải ém lại thì âm thanh thoát ra ngoài thường là âm treble. Tuy nhiên sự đa dạng và hỗn độn nhất của âm thanh “xì hơi” thoát ra là khi bị Tào Tháo Đuổi”. Hiện chưa rõ Duncan Beiny có gửi kết quả nghiên cứu của mình để tham dự giải Ig Nobel vào năm tới hay không. Được biết Duncan Beiny có một bộ sưu tập những tiếng “xì hơi” rất không lồ và tất cả chúng đều đã được anh phân tích một cách kỹ càng trên các máy đo âm thanh.

*
* *

Tên cũng rắc rối
Ở Hà Nội có một cơ quan với tên gọi: “Trung Tâm Phát Triển Phụ Nữ” là đơn vị trực thuộc Hội Liên hiệp Phụ nữ. Tuy nhiên có khá nhiều người hiểu nhầm chữ “phát triển phụ nữ” là phát triển số lượng phụ nữ, cần phải có sự “giám sát” của Hội Kế Hoạch Hóa Gia Đình bởi nghe rất “trọng nữ khinh nam”. Thậm chí trước đây nơi này còn có cho thuê làm nơi đám cưới, nhưng với cái tên “phát triển phụ nữ” nhiều chú rể gia đình hiếm con trai lại tỏ ra ngần ngại vì sợ cưới ở đây lại sinh con gái?! Không biết có phải vì lý do đó nên mới đây cơ quan này đã quyết định đổi tên thành: “Trung Tâm Phụ Nữ và Phát Triển”!

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Tốc độ phát triển các nước!

Đọc truyện cười hay nhất, sảng khoái nhất chỉ có ở toptruyenhay.com. Mời bạn thưởng thức truyện cười dân gian Tốc độ phát triển các nước!

Trong một cuộc thi về tốc độ phát triển các nước trên thế giới , Có 3 nước tham gia là Mỹ , Nhật và Việt Nam.
Nước Mỹ lên tiếng trước…
truyen cuoi hay
truyen cuoi hay
- “Nước tôi là số 1, Nếu chúng tôi đào xuống đất 10m thì phát hiện ra dây điện ngầm…trong khi các anh còn chưa có dây điện trần.Nguồn điện bắt đầu từ đó.”
- Nước Nhật tức giận…”Như thế mà cho là phát triển hả? Nếu như chúng tôi đào xuống 50m thì đó là nơi chúng tôi chôn dây cáp quang…Đó là lúc internet xuất hiện đầu tiên.”
Đến lượt Việt Nam: Loay hoay mãi chẳng biết làm sao? Nhưng vì cuộc thi nên cũng phải đào… Đào mãi , đào mãi chẵng thấy dây gì..Suy nghĩ một hồi rồi trịnh trọng tuyên bố:
- “Các nước mấy chú còn lạc hậu quá.! Chúng tôi đào hoài mà không thấy gì chứng tỏ lúc bấy giờ nước tôi đã bắt đầu dùng wireless (không dây)…”

Chả dấu gì bác

Đọc truyện cười hay nhất, sảng khoái nhất chỉ có ở toptruyenhay.com. Mời bạn thưởng thức truyện cười dân gian Chả dấu gì bác.

mat cuoi
truyen cuoi hay
Có một ông lâu ngày đến nhà ông bạn thân chơi. Khách chủ gặp nhau chuyện trò rôm rả. Chủ kiếm trầu mời khách nhưng giữa cơi trầu chỉ có mỗi một miếng. Chủ khẩn khoản mời mãi, khách đành phải ăn.
Cách một thời gian sau, ông này nhớ bạn lại đánh đường sang thăm trả.
Thấy bạn đến, ông kia mừng lắm, mời lên nhà ngồi. Chuyện trò lại rôm rả.
Ông này cũng bày ra giữa cơi chỉ có mỗi một miếng trầu và khẩn khoản mời.
Ông khách khen cơi trầu đẹp và nể lời cầm miếng trầu lên tay ngắm nghía:
- Thứ cau của nhà bác chắc bổ vào dịp trời mưa nên nó lắm xơ nhỉ?
- Không đâu ạ, đó chính là miếng trầu bác mời dạo nọ đấy ạ. Tôi ngậm nên nó hơi bị giập ra.

Ngang với…!

Đọc truyện cười hay nhất, sảng khoái nhất chỉ có ở toptruyenhay.com. Mời bạn thưởng thức truyện cười dân gian Ngang với…!

mat cuoi
truyen cuoi hay

Bố Vợ Và Con rể Đi lên huyện.
Tới Bờ Sông, 2 bố Con nhìn thấy 1 con chó bơi ở dưới Sông.
Bố vợ: Con có biêt bơi không?
Con rể: dạ! Không ạ!
Bố Vợ: Ui! Mày không cả bằng con chó nữa à?
Con rể: Thế Bố biêt Bơi không ạ?
Bố Vợ: Ta Có Chứ!
Con rể: Thế Bố cũng chỉ ngang Với Con Chó Thôi! hehehe

Dẻo và bền nhất


- Thầy: Trò nghe đây: sắt thép, đồng…vật liệu nào dẻo dai và bền nhất?
- Quỳnh: Thưa thầy là…Thưa thầy cho 5 phút suy nghĩa ạ. Á! Thưa thầy vật dẻo dai và bền nhất đó là sợi tóc ạ.
- Thầy: Sao! Làm gì có chuyện đó sợi tóc làm sao có thể dẻo hơn sắt thép được?
- Quỳnh: Sao lại ko ạ! Thưa thầy chẳng phải người ta nói nghìn cân treo sợi tóc đó thôi ạ.

Uống nước nhớ…

- Thầy: Uống nước nhớ gì, em nào biết!
- Quỳnh: Dạ thưa thầy, uống nước kẻ trồng cây!
- Thầy: Sao lại uống nước nhớ kẻ trồng cây?
- Quỳnh: Dạ , vì em uống nước dừa mà thầy!

Đánh thức

Đọc truyện cười hay nhất, sảng khoái nhất chỉ có ở toptruyenhay.com. Mời bạn thưởng thức truyện cười gia đình Đánh thức.

mat cuoi

Hai vợ chồng nhà kia cãi nhau, giận nhau, không ai nói với ai một câu nào.
Trước khi đi ngủ, người chồng viết một mảnh giấy ném cho vợ:
- “Sáng mai đánh thức tôi dậy lúc 5h, tôi có việc quan trọng phải làm”.
Hôm sau người chồng thức dậy lúc 7h.
Ông ta tìm thấy một mảnh giấy ghi:
- “5h rồi, dậy đi”.

Có phải con tôi không?

Một ông lão bệnh nặng sắp lên thiên đàng mà trong lòng còn nghi vấn bèn hỏi bà vợ:
- Tôi sắp chết rồi nhưng muốn biết một sự thật là thằng Út có phải là con của tôi không?
Bà vợ trả lời:
- Ông sắp lên thiên đàng rồi thì tui cũng không giấu làm gì, trong 4 đứa con, chỉ có thằng Út là con ông.
Ông lão: !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Khi biết vợ mang thai

Người chồng khi biết vợ có thai thì vô cùng vui mừng. Anh muốn cho tất cả mọi người biết tin này nên lấy điện thoại của vợ nhắn tin: “Tôi đã có thai” gửi đi cho tất cả mọi người trong danh bạ.
Được một lúc thấy mẹ vợ trả lời: “Sao nói là chồng không sinh được, con lại quan hệ với thằng nào?”.
Anh rể trả lời: “Cô tính xử lí thế nào?”.
Tiếp theo là bạn thân bán nhắn:tao đã khuyên mày bao nhiêu lần rồi bảo đừng đi chơi bậy nữa mà mày không nghe tao, thế chồng mày biết chưa?
Tiếp theo một người bạn thân nhắn tin: “Chúng ta đã nửa năm không gặp nhau, cô đừng đổ lên đầu tôi”.
Đồng nghiệp nhắn: “Không phải chứ? Mới 2 ngày mà”.
Cấp trên trả lời: “Tôi cho cô 10 triệu, cô nghỉ ngơi một thời gian đi”.
Khách hàng nhắn tin: “Được rồi, cô đừng hù dọa tôi, ngày mai cô tới nhà tôi, chúng ta sẽ kí hợp đồng”.
Một người lạ nhắn: “Cô li dị, chúng ta sẽ giữ đứa bé”.
Một người lạ khác nhắn: “Hôm đó còn có giám đốc, không phải cô tính nói là của tôi chứ?”.
Và một người lạ khác nhắn: “Đừng đùa chứ, tôi đã phẫu thuật triệt sản.
Theo truyencuoi.vn

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Truyện cười về Trạng Quỳnh – tiếp theo

Đọc truyện cười hay nhất: Truyện cười về Trạng Quỳnh – tiếp theo, chúc các bạn có những giây phút thư giãn

truyen cuoi hay
truyen cuoi hay

1. TRẢ ƠN BÀ CHÚA LIỄU

Gặp khoa thi, Quỳnh ra ứng thí. Đường đi qua đền Sòng, Quỳnh vào yết Chúa Liễu, xin Chúa phù hộ cho, đỗ thì xin trả lễ. Quỳnh ra thi, quả nhiên đỗ thật. Vinh quy về, Quỳnh mua một con bò mẹ, một con bò con đem đến lễ. Quỳnh quỳ xuống lạy, rồi dắt con bò mẹ đến buộc vào tay ngài mà khấn rằng:
- Chúa có lòng thương phù hộ cho Quỳnh được đỗ, nay gọi là có một con bò để trả lễ. Xin Chúa nhận cho. Chúa là chị, xin lễ con lớn, còn con nhỏ, em xin đem về khao dân
Nói rồi, dắt bò con về. Con bò mẹ thấy dắt mất con đi, lồng lên chạy theo, làm ngai Chúa đổ lổng chổng, lộng gãy cả. Quỳnh cười nói:
- Chị thương em nghèo, trả không lấy, thì em xin đem về vậy.
Nói rồi dắt cả hai mẹ con bò về.

 2.ĐẦU TO TẠ CHÚA LIỄU BA BÒ

Chuyện Quỳnh lừa bà Chúa Liễu chỉ cúng bò bằng lời khấn suông, lại còn làm đổ gãy cả tai ngai, làm Chúa giận lắm, nên Chúa bắt vợ Quỳnh ốm lăn ốm lóc. Theo yêu cầu của vợ, Quỳnh đành phải đến đền khấn, để Chúa Liễu giải hạn cho. Quỳnh đến, khấn:
- Em lỡ đùa với chị, em có lỗi, thì chị quở em, sao chị lại phạt vợ con em bắt phải ốm, mà họ có tội tình gì? Em xin chị tha cho vợ con em, và xin lần này sẽ tạ chị ba bò, em sẽ để ở ngoài sân, chứ không dám vào đền, chị yên tâm, khỏi phải lo gãy đổ.
Chúa Liễu nghe Quỳnh nói lễ những ba bò thì mừng lắm. Lại hứa cúng ở ngoài sân, như thế, thì Quỳnh cũng tỏ ra biết điều.
Khi vợ con hết ốm, Quỳnh lững thững đến đền với đôi tay không, rồi đứng trước bàn thờ Chúa Liễu, chắp tay khấn:
- Chị đã phù hộ cho vợ con em tai qua nạn khỏi, biết ơn chị, nay giữ đúng lời hứa, em xin tạ chị đủ “Ba bò” ở ngay tại sân đền.
Nói xong, Quỳnh từ từ lui ra, rồi quỳ xuống, bò đúng ba vòng trước sân. Bò xong, Quỳnh phủi tay, đứng dậy, ngoảnh mặt vào phía bàn thờ Chúa Liễu cười:
- Thế là chị sướng nhá! Em tạ chị lần này những “Ba bò” đấy!
Xong, Quỳnh ung dung bước ra về, để lại nỗi tức giận tràn hông cho Chúa Liễu

3. QUỲNH CÚNG THẦN HOÀNG

Lần khác, vợ Quỳnh ốm, thuốc thang chữa mãi không khỏi, xem bói, thì ra không phải tại Chúa Liễu mà do động Thành Hoàng bản thổ. Quỳnh ra đình khấn vái, xin Thành Hoàng cho khỏi, sẽ sửa gà lễ tạ. Khấn xong, về đến nhà thì vợ đã khỏi rồi. Bà vợ giục làm gà lễ tạ, Quỳnh bảo:
- Được, nhà không có gà ta có cái khác để lễ tạ rồi. Rồi Quỳnh vào ổ gà, thủ hai quả trứng, đem luộc. Người nhà tưởng luộc để đánh gió. Một lúc, Quỳnh khăn áo chững chạc, cầm cái đĩa và hai quả trứng đi. Người nhà lấy làm lạ, đi theo xem, thì thấy Quỳnh vào đình để đĩa trứng lên hương án rồi đứng đọc bài văn tế nôm rằng:
Chú là kẻ cả trong làng,
Ta là người sang trong nước,
Đôi bên chức tước chả kém gì nhau.
Vì trẻ nó đau, phải ra khấn vái.
Phiên chợ thì trái, không mua được gì.
Nhà có con ri nó vừa nhảy ổ,
Bắt ra mà mổ, nghĩ cũng thương tình,
Chú có anh linh, xơi hai trứng vậy.
Khấn xong, chẳng lễ, chẳng vái gì trở ra về nói với vợ là yên tâm dưỡng cho thật lành bệnh bởi Thần hoàng đã nhận lễ mà bằng lòng rồi.

4. BÀ BANH HẾT CẢ LINH THIÊN

Hồi ấy, gần xứ Quỳnh ở, có một pho tượng đá rất kỳ lạ, trần truồng đứng giữa đồng, miệng tủm tỉm cười, tay trỏ xuống chỗ kín, gọi là tượng bà Banh.
Pho tượng kỳ cục vậy nhưng linh lắm, ai đi qua trông thấy, nhếch mép cười thì không xếch mồm cũng méo miệng. Đồn rằng đó là chỗ người Tàu giấu của, thiêng lắm. Quỳnh nghe đồn, đi xem. Đến nơi thấy tượng trần truồng mà chân lại đi giày, cổ đeo hạt. Quỳnh không cười không nói, cầm bút đề ngay vào ngực tượng một bài thơ nôm rằng:
Khen ai đẽo đá tạc nên thầy!
Khéo đứng ru mà đứng mãi đây?
Trên cổ đếm đeo dăm chuỗi hạt.
Dưới chân đứng chéo một đôi giày,
Ấy đã phất cờ trêu ghẹo tiểu,
Hay là bốc gạo thử thanh thầy?
Có ngứa gần đây nhiều gốc dứa,
Phô phang chi ở đám quân này.
Quỳnh đề thơ xong, bỏ đi. Tượng đá bỗng toát mồ hôi ra từ đó mất thiêng.

5. PHẬT SAY

Làng Thụy Chương xưa là một làng nổi tiếng về nấu rượu. Rượu ở đây thơm ngon đặc biệt.
Mé trước làng ở ven hồ Tây có một ngôi chùa nhỏ. Thời Lê Trung Hưng, chùa đổ nát chỉ còn trơ một pho tượng tay chống gậy, xiêu vẹo, nghiêng ngả.
Một hôm Quỳnh vào làng mua rượu, thấy pho tượng như vậy, mới làm mấy câu thơ
đùa:
Ông đứng chi mà đứng mãi đây?
Dập dềnh như tỉnh lại như say,
Vãi nào đã chuốc cho ông rượu?
Còn có cho vay một nậm đầy?
Tương truyền từ đó, dân làng ai cũng gọi tượng là “Phật say”.
Dòm Nhà Quan Bảng
Tương truyền rằng Quỳnh sinh cùng thời với nữ sĩ nổi tiếng, người đã dịch Chinh Phụ Ngâm của Đặng Trần Côn ra thơ Nôm là Đoàn Thị Điểm.
Ngày ấy, Quỳnh đã thành niên, nhà quan Bảng sinh ra thị Điểm, dạy học trò đông lắm. Quỳnh ngày ngày giả vờ đến xem bình văn, để ngấp nghé cô Điểm. Học trò biết ý, vào thưa với quan Bảng, ngài liền cho bắt vào hỏi:
- Anh kia, anh muốn gì mà cứ thậm thò thậm thụt vào ra nơi đây?
Quỳnh thưa:
- Tôi là học trò, thấy trường quan lớn bình văn, tôi đến nghe trộm.
Quan Bảng nói:
- Ta biết rồi, anh đừng giả danh học trò mà bắt chước tuồng chim chuột. Có phải học trò thì ta ra cho một câu đối, không đối được thì đánh đòn!
Quỳnh vâng.
Quan Bảng ra một câu:
- “Thằng quỷ ôm cái dấu đứng cửa khôi nguyên.”
Quỳnh ứng khẩu đối ngay:
- “Con mộc dựa cây bàng dòm nhà Bảng nhãn.”
Quan Bảng ngạc nhiên vô cùng. Câu đối phải nói vào loại “Hóc” thế mà Quỳnh đọc ngay không cần nghĩ ngợi gì chứng tỏ phải là người thông minh xuất chúng. Ông có bụng yêu, bèn giữ Quỳnh lại nuôi cho ăn học. Từ ngày đó, như rồng gặp mây, Quỳnh học tấn tới lắm, kỳ nào văn cũng được đọc mẫu. Từ ngày trường quan Bảng có Quỳnh, bao nhiêu học trò danh sĩ đều phải nhận Quỳnh là tài giỏi hơn cả.
Quan Bảng thấy Quỳnh học giỏi, có ý muốn gả cô Điểm cho, mà cô Điểm nghe cũng thuận.
Quỳnh biết rằng cô Điểm chắc vào tay mình rồi, thỏa được ước nguyền, song tính tinh nghịch, cứ đùa cợt luôn. Cô Điểm đứng đắn, thùy mị lại không ưa kiểu chớt nhả, Quỳnh lại càng ghẹo dai. Chính vì vậy mới có những cuộc đối đáp lý thú về sau này…

6. Đối Đáp Với Đoàn Thị Điểm

Thuở còn đi học, Quỳnh càng ngày càng mê cô con gái thầy học là Đoàn Thị Điểm là người vừa xinh đẹp, đoan trang lại giỏi văn thơ.
Nhưng trêu chọc với nàng không dễ bởi ngoài tính tình đoan trang, Thị Điểm còn rất giỏi văn thơ nhất là ứng đối. Có lần Quỳnh từ phố Mía về, Thị Điểm thấy Quỳnh đang ngồi, liền ra ngay một vế đối có ý trêu:
“Lên phố Mía gặp cô hàng mật, cầm tay kẹo lại hỏi thăm đường.” (kẹo tiếng địa phương còn có nghĩa là kéo lại).
Gặp câu đối ra toàn mía, mật kẹo, đường, Quỳnh nghĩ mãi không ra vế đối, bí quá, đành phải đánh bài chuồn.
Một hôm, thấy cô Điểm vào buồng tắm, nhà vắng, Quỳnh nghịch ngợm gõ cửa đòi vào. Cô Điểm vốn hay chữ, tức cảnh, ra ngay một vế đối, bảo Quỳnh đối được thì cho vào. Câu đối như sau:
- “Da trắng vỗ bì bạch!”. (Bì bạch, chữ hán cũng có nghĩa là da trắng).
Quỳnh nghĩ nát óc cũng không tìm ra câu để đối, đành lủi thủi bỏ đi nhưng nghĩ bụng sẽ tìm dịp lỡm lại Thị Điểm.
Một lần khác, Quỳnh ngồi đối diện với Thị Điểm qua cửa sổ Thị Điểm lại đọc một câu:
“Hai người ngồi song song hai cửa sổ.” (Song là hai, song cũng có nghĩa là song cửa). Lại một lần nữa, gặp câu quá hóc búa, Quỳnh bí quá đành lảng ra chỗ khác.
Một hôm tối trời, thừa lúc Thị Điểm ra ngoài, Quỳnh lẻn vào giường Thị Điểm nằm trước. Thị Điểm không biết, vào buồng sờ soạng, vô tình quờ ngay tay vào… Thị Điểm biết ngay là Quỳnh nghịch ngợm, liền ra cho một vế đối, bảo không đối được sẽ mách thầy học về tội sàm sỡ.
Vế đối ra như sau:
“Trướng nội vô phong phàm tự lập.”
(Trong phòng không có gió mà cột buồm lài dựng lên)
Lần này Quỳnh đối được ngay:
“Hưng trung bất vũ thủy trường lưu”
(Trong bụng không có mưa mà nước vẫn chảy dài).
Lần đó Quỳnh thoát tội.
Nhân ngày xuân, thầy sai Thị Điểm đem lễ lên chùa. Quỳnh được thầy cho theo cùng. Trên đường, Thị Điểm chỉ cây xương rồng bảo Quỳnh:
- Cây xương rồng, trồng đất rắn, long vẫn hoàn long (Long là lỏng lẻo, chữ Hán long nghĩa là rồng, mà chữ rồng đã dùng ở trên).
Về ý, Thị Điểm nói bóng, Quỳnh ngang ngạnh, có dạy dỗ thế nào cũng không chuyển được.
Chữ đối đã khó, ý lại sâu xa. Thế mà Quỳnh đối lại được rất chỉnh, lại tỏ được cái ý nhất quyết giữ cái tính ấy và còn thách thức Thị Điểm nữa. Quỳnh đối mhư sau:
- Quả dưa chuột, tuột thẳng gang, thử chơi thì thử (Thử chữ hán nghĩa là chuột, mà chữ chuột cũng đã dùng trên).
Cũng qua lần đối đáp này, hai người thấy tư tưởng không hợp nhau nên từ đấy thôi xướng họa.

7. TẤT CẢ ĐỀU CÂM ĐIẾC

Sinh thời, lúc còn thanh niên, nổi tiếng là người thông thái, hiểu rộng, biết nhiều, nhưng Quỳnh không ưa gì chuyện cử nghiệp bởi chính ông là người luôn châm chọc cái cảnh phải luồn cúi của các “Bậc công hầu”. Vì vậy, mỗi lần triều đình mở khoa thi, nhiều người giục chàng lều chõng ứng thí, chàng đều gạt phăng, tìm cách nói lãng sang chuyện khác. Lần ấy vì nể thầy học, lời khuyên của bạn bè, và lòng kỳ vọng của dân làng, Quỳnh đành đi thi cho phải phép. Năm đó, nhà chúa mừng sinh nhật con trai, các quan trường bèn nảy ra ý định nịnh hót chúa, bàn nhau ra đề thi nói về điềm lành của đất nước. Đoán được ý ấy, Quỳnh nghĩ ra cách làm một bài văn phải hàm được hai nghĩa: Bề ngoài, đọc lên nghe như lời ca công đức của chúa và sự an vui của mọi người, nhưng nghĩa ẩn của nó lại là một sự phủ định. Trong bài văn ấy có hai câu khái quát hiện trạng đất nước như sau:
“Quan tắc cổ, dân tắc cổ, đái hàm quan Nghiêu Thuấn chi dân”.
(Nghĩa là: Quan cũng theo phép xưa, dân cũng theo phép xưa, đội ơn quan, dân được sống đời Nghiêu Thuấn) và đối lại:
“Thượng ung tai, hạ ung tai, ỷ đầu lai Đường ngu chi đức”.
(Nghĩa là: Trên cũng vui vậy thay, dưới cũng vui vậy thay, dựa vào đám đầu lại có đức độ thời Đường Ngu).
Mới nghe đọc lên lần đầu chúa Trịnh đã khen: Hay quá, người làm hai câu này thật xứng đáng cho giải nhất!
Quan chủ khảo đứng bên cạnh cũng đã từng nghe danh tiếng của Quỳnh, liền tâu với chúa:
- Khải chúa? Trong hai câu ấy, thần thấy có ẩn cái ý không thuận.
- Quan thật đa nghi quá. Ca tụng công đức của chúa như vậy có gì mà không thuận?
- Khải chúa, cứ theo cái nghĩa chữ Hán thì hai câu ấy đúng là hay thật, nhưng Quỳnh là loại thâm nho, từng đã dùng chữ nghĩa chơi khâm nhiều người và chắc hắn không bao giờ bằng lòng thứ văn chương một nghĩa. Theo sự hiểu biết cạn hẹp của thần, thì hai câu ấy xướng theo nghĩa đồng âm trực tiếp nghe ra ngại lắm, không dám đọc lên để chúa thưởng lãm.
- Ta cho phép quan cứ nói.
- Khải chúa, nếu vậy thần xin nói, hai câu ấy có dụng ý phỉ báng, táo tợn. Nếu đọc theo kiểu nôm, thì rõ ràng là câu chưởi tục.
- Chưởi tục cũng không sao, mà người cứ trình bày ta nghe thử!
- Vậy thần mạo muội thưa:
“Quan tắc cổ, dân tắc cổ”
Nghĩa là “Trên cũng câm, dưới cũng câm” (thưa tắc cổ là câm không dám nói đấy ạ!). Còn ” đái hàm quan Nghiêu Thuấn chi dân” tức là “đái vào hàm bọn quan lại dám bảo rằng dân chúng đang sống dưới thời Nghiêu Thuấn”.
- Nếu quả vậy thì Quỳnh láo thật!
- Khải chúa, chưa hết đâu. Câu sau này còn hàm ý báng bổ tệ hại hơn. “Thượng ung tai, hạ ung tai”, nghĩa là “Đứa trên thối tai, đứa dưới cũng thối tai”.
(Ung tai tức thối tai, là cả trên dưới đều là một lũ điếc đấy ạ). Vì điếc hết nên không biết rằng “ỷ đầu lai Đường ngu chi đức” nghĩa là hắn bảo ” ỉa vào đầu lũ nha lại dám bảo rằng kẻ sĩ đang mở mặt giữa đời Đường Ngu”.
- Lão quát! Thật láo quá! Vậy thì nên xử lý như thế nào?
- Khải chúa! Đối với Quỳnh phải hết sức thận trọng. Không thể bắt bẻ hắn ta, vì trên giấy trắng mực đen không thể luận tội được. Chí có một cách bí mật đánh hỏng y. Thần là chủ khảo, nên điều ấy không khó, xin chúa hãy yên lòng.
- Mà đánh hỏng Quỳnh có nghĩa là làm theo đúng ý của Quỳnh đâu có cần đỗ đạt. Quỳnh đi thi là để đáp lại tấm thịnh tình của mọi người thân, lại có cơ hội đả kích vào thói xu nịnh của đám quan trường và “Chọc” nhà chúa một trận nên thân, còn mình thì vẫn giữ tròn khí tiết

8. THỪA GIẤY VẼ VOI

Trong lần thi hội Cống, Quỳnh không có ý định để lấy Trạng Nguyên, nên Quỳnh nhận lời.
Lúc vào trường thi, Quỳnh làm bài rất nhanh, xong sớm trước nhiều thí sinh khác. Lẽ ra Quỳnh đem nộp quyển, nhưng vì chẳng thiết chuyện đỗ đạt, nên tái mái dở bài ra xem lại. Thấy còn một đoạn giấy trắng bên dưới, Quỳnh liền chấm bút vẽ một bầy voi, rồi tiện tay đề luôn bên cạnh mấy câu thơ ngẫu hứng:
Văn chương phú túc đã xong rồi
Thừa giấy làm chi chẳng vẽ voi?
Tớ có một điều xin bảo thật
Đứa nào cười tớ, nó ăn boi.
Quỳnh làm như vậy là cố ý chọc tức các quan chủ khảo, họ sẽ điên tiết lên khi đọc những dòng này và sẽ đánh hỏng Quỳnh với tội “Phạm trường quy”. Thực ra Quỳnh đâu cần sự thăng quan tiến chức.
Lúc ấy, có viên quan giám thị theo dõi, liếc thấy bài thơ tứ tuyệt ngạo mạn của Quỳnh, liền chạy đi báo với ban giám khảo. Quan sơ khảo và quan phúc khảo rón rén đến dòm thử thì quả đúng như vậy. Quỳnh biết các hành động của ban giám khảo, nhưng cứ tảng lờ coi như không. Đợi đến lúc các quan trường xúm lại đông đảo, Quỳnh mới đưa bút viết tiếp hai câu thơ nữa vịnh bức tranh voi vừa vẽ:
Voi mẹ, voi con, voi lúc nhúc
Chú sơ, chú phúc, rúc mà coi.
Đám quan viên lúc này cảm thấy sượng sùng nên bấm nhau rút lẹ, đứng lâu ở đó e không khéo lại bị Quỳnh chơi khăm, mất mặt nữa.

9. Ngọc Người


Chúa Trịnh có một viên ngọc quí, suốt ngày nâng niu, giữ gìn rất cẩn thận. Nhân một buổi dạ tiệc, chúa đem ngọc ra khoe. Các quan nhiều kẻ có thói hay nịnh bợ, đua nhau tán tụng. Kẻ thì nói: “Ngọc của chúa quý hơn ngọc của rắn, mang vào người, có thể nghe được tiếng chim kêu, tiếng sâu, kiến!”. Kẻ khác lại nói: “Ngọc của chúa quý hơn ngọc rết, giữ ngọc rết trong người dao chém không đứt, tên bắn không trúng, xông pha trận mạc như đi vào chỗ không người!”. Kẻ khác lại ngọt ngào: “Ngọc của chúa quý hơn ngọc ba tiêu, lấy trong cây chuối, ba nghìn năm mới có một lần, giữ được ngọc này thì thoát tục, tới được cõi bồng lai, lại có thể phân biệt được đâu là yêu quái, đâu là người trần tục!”. Nhiều kẻ thi nhau tán tụng, nào đó là ngọc kỵ thuỷ, ngọc kỵ hỏa v.v…
Thấy Quỳnh vẫn đứng yên không nói năng gì, chúa bèn hỏi. Quỳnh chắp tay cung kính thưa:
- Bẩm chúa, trong cõi trời đất này, không có gì quý bằng người. Ngọc rắn, ngọc rết có quí, những sau dám sánh bằng ngọc người? Ngọc người thì chỉ nằm trong óc người. Nhưng chỉ kẻ nào ngu ngốc mới có ngọc, còn khôn ngoan, thông minh thì không thể có được!
Chúa hỏi:
- Vì sao người ngu ngốc mới có ngọc?
Quỳnh đáp: – Chúa chả nghe người ta bảo người khôn thì anh hoa phát tiết ra ngoài đó ư? Còn kẻ ngu ngốc vì bao nhiêu cái khôn không xuất ra được nên hun đúc trong óc rồi lâu ngày dẫn thành ngọc!
Chúa nghe vậy thì tin, thích lắm bảo rằng:
- Ngươi nói nghe có lý. Vậy thì ngươi mau tìm cho ta một viên ngọc người vậy! Quỳnh lại tâu:
- Kẻ hạ thần tuy là người trần mắt tục nhưng vẫn thấy hào quang đang tỏa rạng quanh mình chúa.
Đám bá quan văn võ ưa xu nịnh nghe thế được dịp dập đầu thanh hô vang:
- Muôn tâu, hào quang tỏa rạng quanh mình chúa thượng. Hào quang tỏa rạng quanh mình chúa thượng! Chúng thần nhìn rõ lắm!
Nghe lời nịnh ấy, chúa vô cùng thích chí, mặt mày rạng rỡ. Quỳnh tiếp ngay:
- Tâu chúa thượng, đó chính là hào quang của viên ngọc. Nếu chúa muốn thấy nó, xin chúa hãy truyền cho ngự y tìm cách mổ óc ra sẽ được ngọc ngay! Chúa chợt hiểu ra mình bị chơi xỏ, tức uất người ngưng chỉ đành câm lặng trong khi bọn quan nịnh thì chả hiểu sao chúa vừa vui vẻ đã quay sang bực bội.

Truyện cười về Trạng Quỳnh

Câu truyện dân gian hài hước của một ông Trạng nổi tiếng là dí dỏm - Trạng Quỳnh. Bạn sẽ tìm lại được những truyện quen thuộc như Đất nứt con bọ hung, Dê đực chửa, Trả nợ anh lái đò, Ông nọ bà kia, Trạng chết Chúa cũng băng hà… Phần lớn các truyện mượn tiếng cười để đả kích thói xấu của nhân gian hoặc ca ngợi những điều hay lẽ phải.
truyen cuoi hay
truyen cuoi hay

1. ĐẦU TO BẰNG CÁI BỒ

Chuyện kể rằng lúc Quỳnh còn nhỏ, mới bảy tám tuổi, Quỳnh đã tỏ ra thông minh đỉnh ngộ nhưng cũng là một đứa trẻ chúa nghịch. Hồi ấy bọn trẻ thường chơi trò xước xách, lấy tàu chuối làm cờ, lá sen làm lọng. Trong trò chơi, Quỳnh bao giờ cũng lấn lướt.
Một đêm mùa thu, trăng tháng tám sáng vằng vặc, đang chơi với đám trẻ ở sân nhà, Quỳnh bảo:
- Chúng bay làm kiệu cho tao ngồi, rồi tao đưa đi xem một người mà cái đầu to bằng cái bồ!
Lũ trẻ tưởng thật, liền tranh nhau làm kiệu rước Quỳnh đi vòng vòng quanh sân, mệt thở muốn đứt hơi. Xong, chúng nhất định bắt Quỳnh phải giữ lời hứa. Lúc ấy trăng đã mờ, Quỳnh bảo:
- Tụi bây đứng đợi cả ở đây, tôi đi đốt lửa soi cho mà xem!
Bọn trẻ nhỏ hơi sợ, không dám ở lại, chỉ những đứa lớn hơn, bạo dạn đứng chờ. Quỳnh lấy lửa thắp đèn xong đâu đấy, rồi thò đầu che ngọn đèn, bảo:
- Kìa, trông trên vách kìa. Ông to đầu đã ra đấy!
Anh nào cũng nhìn nhớn nhơ nhớn nhác, thấy bóng đầu Quỳnh ở vách to bằng cái bồ thật. Lũ trẻ biết Quỳnh xỏ, quay ra bắt Quỳnh làm kiệu đền, Quỳnh chạy vào buồng đóng cửa lại, kêu ầm lên. Ông bố tưởng là trẻ đánh, cầm roi chạy ra, lũ trẻ chạy tán loạn.

2. ĐẤT NỨT CON BỌ HUNG

Từ thuở bé, ngoài tính nghịch ngợm, hiếu động, Quỳnh còn tỏ ra thông minh xuất chúng khi học rất giỏi và đối đáp hay, nhất là khi ứng khẩu.
Trong làng cậu bé Quỳnh có một người hay chữ nhưng tính tình kiêu ngạo, đi đâu cũng khoe khoang, tên gọi là ông Tú Cát. Tất nhiên, từ nhỏ Quỳnh đã ghét những người có bản tính như vậy. Một hôm, Quỳnh đang đứng xem đàn lợn ăn cám thì Tú Cát đi qua. Đã được nghe người ta đồn đãi về thần đồng này, Tú Cát không ưa gì Quỳnh, ông ta ra vẻ kẻ cả gọi Quỳnh đến bảo:
- Ta nghe thiên hạ đồn mày là đứa thông minh, ứng đáp rất giỏi. Bây giờ ta ra cho mày một vế đối, nếu mà không đối được thì sẽ biết tay. Nhất định ta sẽ đánh đòn cho chừa các tật láo, nghe chưa!
Nói xong, không đợi Quỳnh thưa lại, Tú Cát liền gật gù đọc:
- “Lợn cấn ăn cám tốn.”
Đây là một câu đối rất hắc búa bởi “Cấn” và “Cám” vừa chỉ lợn và thức ăn của lợn, lại vừa là hai quẻ trong kinh Dịch, người có học nhiều còn thấy khó. Thế nhưng, không nao núng, Quỳnh đọc lại ngay:
- “Chó khônss chớ cắn càn.”
Quả là một vế đối vừa chỉnh vừa có ý xỏ xiên. “Khôn” và “Càn” cũng là hai quẻ trong kinh Dịch, Quỳnh lại còn ngầm ý chưởi Tú Cát là đừng có mà rắc rối. Bị thằng nhỏ hơn mình chơi lại một đòn đau, Tú Cát tức lắm, hầm hầm bảo:
- Được để coi mầy còn thông minh đến cỡ nào. Tao còn một vế nữa, phải đối ngay thì tao phục!
Nói xong Tú Cát đọc ngay:
- “Trời sinh ông Tú Cát!”
Vế vừa ra mang tính cách ngạo nghễ, phách lối. Nào ngờ, Quỳnh chỉ ngay xuống đất, dưới lớp phân heo đùn lên những ụ nhỏ mà đáp:
- “Đất nứt con bọ hung!”
Đến nước này thì dù tức đến hộc máu mồm, Tú Cát cũng đành cút thẳng.

3. DÊ ĐỰC CHỬA

Tiếng tăm về một thần đồng nhanh chóng được truyền tụng khắp nơi, ngày càng lan rộng và đến tận kinh đô. Nhà vua muốn biết hư thực ra sao, nhưng là người chuộng nhân tài, sau khi suy nghĩ, vua bèn ban lệnh: Cả phủ Thanh Hóa, mỗi làng phải đem nộp một con dê đực đang chửa. Sau hai tháng, nếu làng nào không có sẽ bị trị tội. Cái lệnh chéo ngoe ấy tất nhiên làm dân chúng phủ Thanh Hóa shốt hoảng sợ hãi. Cả làng Quỳnh ở, ai cũng nhớn nhác lo âu. Tìm đâu ra dê đực chửa? Mà từ xưa đến giờ đã nghe ai nói cái chuyện lạ lùng ấy đâu! Thế nhưng, khi biết chuyện đó, Quỳnh nói với bố:- Chuyện gì chớ chuyện này xin bố đừng lo. Bố cứ bảo dân làng chuẩn bị cho con một trăm quan tiền và gạo ăn đường, con sẽ kiếm được dê đực chửa cho làng. Nghe Quỳnh nói vậy, ông bố không tin, nhưng cũng thưa lại vơi dân làng. Người tin kẻ nghi nhưng không còn có cách nào khác, mọi người đành làm theo yêu cầu của Quỳnh. Sáng hôm sau, hai cha con Quỳnh lên đường. Họ đến kinh đô khi nhà vua có việc đi qua cửa Đông. Quỳnh nép xuống cống sát vệ đường chờ. Khi xa giá nhà vua đến gần, Quỳnh khóc rống lên. Nghe tiếng khóc có vẻ lạ, vua sai lính lôi đứa trẻ đang khóc lên hỏi nguyên do. Quỳnh vờ như không biết đấy là vua, càng gào to, kể lể:
- Mẹ tôi đã chết mấy năm nay, tôi nói mãi mà bố tôi không chịu đẻ em bé cho tôi bế…
Vua nghe nói câu ấy, bật cười bảo rằng:
- Ôi chao quả là một thằng bé đần độn. Ba mày là đàn ông mà đẻ làm sao được?
Chỉ đợi cho vua nói vậy, Quỳnh liền nín ngay, rồi đứng chắp hai tay lại, nói thật trang nghiêm:
- Thưa ông, vậy mà nhà vua bắt dân làng tôi phải nộp dê đực chửa!
Nghe nói vậy, nhà vua giật mình, biết ngay đây là đứa bé thần đồng mà bấy lâu mình vẫn nghe đồn.

4. MIỆNG KẺ SANG

Bấy giờ Quỳnh đã hơi lớn, đang độ thiếu niên. Trên đường từ phủ về khát quá, Quỳnh vào một quán nước bên đường. Trong quán có một viên quan, dáng oai vệ, đang ngồi nhai trầu bỏm bẻm. Cạnh đó, có một lính vệ đứng hầu. Quan nhai xong, hách dịch vứt miếng bã trầu ra đất.
Quỳnh đang ngồi uống nước, thấy ngứa mắt liền bước lại cuối nhặt lên, ngắm nghía như muốn tìm kiếm cái gì, rồi đút vào túi.
Quan thấy lạ, hỏi:
- Mày là ai? Làm gì vậy?
Quỳnh làm bộ khúm núm đáp:
- Bẩm, con là học trò nghèo, lâu nay thường nghe người ta nói “Miệng nhà quan có gang có thép” muốn nhặt lên đem về coi thử có đúng thế không?
Biết mình bị xỏ, lại không biết tên học trò xấc xược này là Quỳnh, quan liền bảo:
đã xưng là học trò thì người phải đối ngay câu tục ngữ mà người vừa nói đó đi, hay thì ta thưởng, dở sẽ đánh đòn. Mà nhớ là tục ngữ phải đối bằng tục ngữ, nghe chưa!
Quỳnh giả bộ rụt rè, thưa thưa bẩm bẩm:
- Con sợ mang tiếng xấc xược… Không dám đối.s
Tưởng anh chàng học trò đang bí, quan bảo:
- Ta cho người cứ nói, còn đối không được thì nằm xuống để ta đánh đòn.
- Nếu thế thì con xin đối ạ.
- Được. Đối ngay đi, ta nghe thử!
Quỳnh thong thả đọc vế đối:
- “Đồ nhà khó vừa nhọ vừa thâm.”
Nghe xong, mặt quan xám lại như tro bếp. Câu đối lại đúng là câu tục ngữ, không thể bắt bẻ vào đâu được.
Biết ngồi lâu không tiện, quan giục lính hầu ra đi, quên bẵng lời hứa thưởng tiền cho anh học trò nghèo.
Chẳng bao lâu, chuyện ấy lan ra khắp vùng, tên quan kia thì xấu hổ vì làm miệng cười cho thiên hạ còn tiếng tăm của Quỳnh thì nổi như cồn.

5. PHƠI SÁCH, PHƠI BỤNG

Quỳnh có một lão trọc phú. Lão này đã dốt lại thích học làm sang, thỉnh thoảng mò đến nhà Trạng, đòi mượn sách. Tất nhiên lão có mượn được sách về thì cũng biết gì đâu đọc. Quỳnh bực lắm, một bận, thấy lão lấp ló đầu cổng, Quỳnh vội vác ngay chiếc chõng tre ra sân, cởi áo nằm phơi bụng. Lão trọc phú bước vào, thấy lạ, hỏi:
- Thầy làm gì thế?
Quỳnh đáp:
- À! Có gì đâu! Hôm nay được cái nắng tôi đem phơi sách cho khỏi khô mốc
- Sách ở đâu?
Quỳnh chỉ vào bụng:
- Sách chứa đầy trong này!
Biết mình bị đuổi khéo, trọc phú lủi thủi ra về.
Bận khác, lão cho người mời Quỳnh đến nhà. Để rửa mối nhục cũ, lão bắt chước, đánh trần, nằm giữa sân đợi khách…
Quỳnh vừa bước vào, lão cất giọng con vẹt, bắt chước…
- Hôm nay được cái nắng tôi nằm phơi sách cho khỏi mốc
Bất ngờ Quỳnh cười toáng, lấy tay vỗ bình bịch vào cái bụng phệ mà nói;
- Ruột nhà ông toàn chứa những của ngon chưa tiêu hết phải đem phơi, chứ làm cóc gì có sách mà phơi!
Lão trố mắt kinh ngạc:
- Sao thầy biết?
Quỳnh lại cười toáng lên, lấy tay lắc lắc cái bụng béo ụ ị của lão:
- Ông nghe rõ chứ? Bụng ông nó đang kêu “Ong óc” đây này! Tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn… Chứ có phải tiếng chữ, tiếng sách đâu. Thôi ngồi dậy, mặc áo vào nhà đi.
Lão trọc phú lủi thủi làm theo lời Quỳnh, và ngồi tiếp khách một cách miễn cưỡng.

6. CHÚA LIỄU MẮC LỠM

Lúc Quỳnh còn là học trò nhà nghèo, phải ra đền Sòng xin cấy rẽ. Đền Sòng quê ông là nơi thờ Bà Chúa Liễu nổi tiếng rất linh thiên, không ai là không kinh sợ. Chúa Liễu có nhiều ruộng và bà cũng cho cấy rẽ để lấy lợi. Lần ấy, Quỳnh vào đền khấn mượn đất xong thì khấn quẻ âm dương hỏi Chúa là bà lấy gốc hay lấy ngọn trong vụ thu hoạch tới. Lần đầu Chúa bảo lấy ngọn, thế là vụ ấy Quỳnh trồng khoai lang. Đến khi khoai đã có củ, đào khoai xong, Quỳnh đem hết củ về nhà còn bao nhiêu dây khoai Quỳnh đem để đền bà chúa.
Lần thứ hai, xin âm dương, Chúa đòi lấy gốc để ngọn cho Quỳnh. Mùa ấy Quỳnh liền trồng lúa. Đến mùa gặt, Quỳnh cắt hết bông và đem gốc rạ trả cho Bà Chúa!
Chúa Liễu hai lần bị Quỳnh lừa, tức giận lắm xong đã trót hứa rồi, không biết làm thế nào được. Lần thứ ba, Quỳnh đến xin thì Chúa bảo lấy cả gốc lẫn ngọn, còn khúc giữa cho Quỳnh, Quỳnh giả vờ kêu ca:
- Chị lấy thế em còn gì được nữa !
Khấn đi khấn lại mãi, Chúa nhất định không nghe, Quỳnh về trồng ngô, đến kỳ bẻ ngô bao nhiêu bắp Quỳnh giữ lại, còn ngọn với gốc Quỳnh đem nộp cho Chúa.
Chúa mắc mưu Quỳnh ba lần, đòi lại ruộng, song trong ba vụ ấy, Quỳnh đã kiếm cũng được cái vốn kha khá rồi.

Dân giần quan

Truyện cười hay nhất: Dân giần quan, truyện cười hài hước, sảng khoái

truyen cuoi hay
truyen cuoi hay

1. Dân giần quan

Có hai anh lính hầu hạ quan lâu ngày, thấy quan đã ác lại hay ăn tiền, ai có việc vào cửa quan là y như bị đánh đập tàn tệ, đến lúc xì tiền ra mới thôi.
Một hôm, rỗi rãi, hai anh ngồi kháo chuyện với nhau nói xấc quan. Một anh bảo:
-Ác thế thì có ngày dân nó quật lại cho mà xem.
Quan quán quạn chi quàn quan
Dân dấn dận chi dần dân
Quan là quan, quan quàn quan
Dân là dân, dân giần quan
Chẳng ngờ, quan đi qua nghe được, trợn mắt hỏi:
-Bay nói gì thế?
Anh kia nói chữa:
-Bẩm quan, con bảo : Quan quản dân, dân….. cần quan. Không có quan thì ai cai trị dân.

2. Cứ bảo tuổi sửu có được không?

Đồn rằng có một ông huyện rất thanh liêm, không ăn của đút bao giờ. Bà huyện thấy tính chồng như vậy cũng không dám nhận lễ của ai. Có làng nọ muốn nhờ quan huyện bênh cho được kiện, nhưng mang lễ vật gì đến, quan cũng gạt đi hết. Họ mới tìm cách đút lót với bà huyện. Bà huyện cũng chối đây đẩy :
-Nhà tôi thanh liêm lắm, tôi mà nhận của các ông thì mươi, mười lăm năm sau, ông ấy biết ông ấy vẫn còn rầy rà tôi cơ đấy !
Dân làng năn nỉ mãi, bà nể tình mới bày cách :
-Quan huyện nhà tôi tuổi tí (tí là tuổi chuột, sửu là tuổi trâu). Dân làng đã có ý như vậy, thì hãy về đúc một con chuột bạc đến đây, rồi tôi thử cố nói giùm cho, họa may được chăng !
Dân làng nghe lời, về đúc một con chuột cống thật to, ruột đặc, toàn bằng bạc, đem đến.
Một hôm, ông huyện trông thấy con chuột bạc, mới hỏi ở đâu ra, bà huyện đem đầu đuôi câu chuyện kể lại. Nghe xong, ông huyện mắng:
-Sao mà ngốc vậy! Lại đi bảo là tuổi “tí” ! Cứ bảo là tuổi “sửu ” có được không?

3. Chả giấu gì bác

Có một ông lâu ngày đến nhà ông bạn thân chơi. Khách chủ gặp nhau chuyện trò rôm rả. Chủ kiếm trầu mời khách nhưng giữa cơi trầu chỉ có mỗi một miếng. Chủ khẩn khoản mời mãi, khách đành phải ăn.
Cách một thời gian sau, ông này nhớ bạn lại đánh đường sang thăm trả.
Thấy bạn đến, ông kia mừng lắm, mời lên nhà ngồi. Chuyện trò lại rôm rả.
Ông này cũng bày ra giữa cơi chỉ có mỗi một miếng trầu và khẩn khoản mời.
Ông khách khen cơi trầu đẹp và nể lời cầm miếng trầu lên tay ngắm nghía:
- Thứ cau của nhà bác chắc bổ vào dịp trời mưa nên nó lắm xơ nhỉ?
- Không đâu ạ, đó chính là miếng trầu bác mời dạo nọ đấy ạ. Tôi ngậm nên nó hơi bị giập ra.
 
Designed By OddThemes & Distributd By Blogger Templates